Chương 45

Võ Ngọc Ngọc rời khỏi thuyền hoa, quay đầu phân phó nha hoàn Cẩm Tú: “Ngươi qua đó, truyền lời cho đại nương tử Phùng gia biết, cứ nói ta bị phu nhân gọi vào phía trong để tiếp khách. Sau đó cũng tìm một cái cớ mà lui ra, đừng dây dưa nhiều lời với họ.”

Cẩm Tú lĩnh mệnh, bước sang con thuyền hoa khác, mỉm cười chào hỏi mọi người, khéo léo cáo lỗi, truyền đạt lại lời của Đường Viện rồi cũng tìm cớ rút lui. Nàng vừa rời đi, thiếu nữ ngồi bên trái thuyền, là tiểu thư Nguyễn Châu Nương, thiên kim của Thị lang Binh Bộ, nhấp ngụm trà rồi lên tiếng trước: “Ngọc Ngọc càng ngày càng khéo né tránh. Chắc nàng sợ đắc tội với bên kia.”

Mấy thiếu nữ khác tuy trong lòng ít nhiều không thoải mái, nhưng chẳng phải là vì Võ Ngọc Ngọc mà là vì nhóm nữ nhi của cựu thần tiền triều đang ngồi thuyền hoa bên kia. Các nàng nghe Nguyễn Châu Nương nói vậy thì chỉ cười nhạt, không ai lên tiếng.

Nguyễn Châu Nương thấy mọi người im lặng thì hơi có phần bực bội: “Hôm nay rõ ràng không phải chúng ta gây chuyện trước, chẳng lẽ lại để họ châm chọc cười đùa?”

Lúc này mọi người mới đồng loạt quay sang nhìn về Phùng Bảo Nhi đang đứng ở phía đầu thuyền. Nàng chỉnh lại vạt váy màu ngọc, khẽ lay lay chiếc quạt lụa cán ngà voi khắc hình hoa khai phú quý, cười như không cười mà đáp: “Đừng tranh cãi nữa, hôm nay Ngọc Ngọc là chủ nhà, lại thêm tỷ muội Hứa gia cũng là muội muội ruột của tẩu tẩu Võ gia. Sao chúng ta có thể vô cớ đắc tội với thân thích mà bị trưởng bối trách cứ?”

Trong lúc nàng nói chuyện, tua vàng nơi trán khẽ lay dưới ánh dương lấp lánh rực rỡ, món trang sức bằng đá đỏ thẫm như máu nơi vành tai bắt sáng lộng lẫy, làm nổi bật thêm làn da trắng và nụ cười tươi tắn.

Tức thì có tiểu thư con gái viên ngoại lang Binh Bộ là Chương Thục lên tiếng khen ngợi: “Bảo Nhi dạo này lại càng thêm mặn mà xinh đẹp. Mọi người thường nói Hứa Anh Ca là mỹ nhân, nhưng ta thấy nàng cũng khó mà sánh với ngươi.”

Chung quanh tuy rằng ai nấy cũng đồng tình phụ họa, nhưng trong ánh mắt lại không khỏi lộ chút khó chịu. Đều là nữ nhi nhà quan lại, mà lời khen ngợi quá đỗi trực tiếp như vậy, không tránh khỏi có phần thiếu khí chất, tự tổn thương thể diện.

Phùng Bảo Nhi cũng không để tâm đến những lời khen tặng từ các tiểu thư bên cạnh, chỉ nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt lụa, như vô tình đưa ánh mắt nhìn về phía chiếc thuyền hoa đối diện. Hứa Anh Ca lúc ấy lại đưa lưng về phía các nàng, từ xa chỉ thấy búi tóc trái đào đen nhánh óng mượt, bên tai đeo đôi minh châu lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ, bóng dáng thanh thoát yêu kiều, thướt tha vô cùng.

Trong lòng Phùng Bảo Nhi bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hứa Anh Ca này, ngày trước nàng cũng từng gặp mặt đôi ba lần, thậm chí còn cùng nhau đánh cầu. Chỉ nhớ nàng là Nhị nương tử của Hứa gia, luôn tươi cười hoạt bát, dung mạo xinh xắn dễ mến, trên sân cầu lại càng nhanh nhẹn linh hoạt, kỹ thuật không tầm thường. Lại thêm đôi mắt biết nhìn người, dù là đối thủ, nhóm tiểu thư các nàng cũng ít ai thật sự ghét bỏ nàng.

Bởi có chút giao tình như thế, nàng và Hứa Anh Ca đôi lúc cũng có thể trò chuyện vài câu. Nhưng hôm nay, trong lòng nàng thực sự có phần không yên. Nhớ lại mấy hôm trước, khi cùng mẫu thân đến phủ Khang Vương Phi bái kiến, Tuyên trắc phi cố ý ngấm ngầm châm biếm, kể lại chuyện cũ ở chùa Hương Tích cho mẫu thân nàng nghe. Lại nghĩ đến chuyện hôn sự của bản thân, cùng ánh mắt người kia nhìn mình dạo gần đây, lòng nàng không khỏi rối loạn bất an.

Đúng lúc ấy, Hứa Anh Ca khẽ nghiêng đầu, để lộ đường nét mềm mại của khuôn mặt và chiếc cằm nhỏ thanh tú rất đặc biệt, khiến Phùng Bảo Nhi lại nhớ có người từng nói về Hứa Anh Ca rằng: "Nàng không phải loại dung nhan khuynh quốc, nhưng lại khiến ai gặp qua cũng chẳng dễ quên, càng nhìn càng thấy đẹp."

Trong lòng Phùng Bảo Nhi bỗng chộn rộn khó tả, bất giác siết chặt cây quạt trong tay, rồi cười nói: “Thôi đừng nói quá lời, chẳng khéo lại khiến người ta chê cười. Mấy hôm trước ta còn nghe người ta bảo, trong số các tiểu thư được chọn vào cung, Nhị nương tử Hứa gia là người có dung mạo nổi bật, lại thêm tính tình dễ mến.”

Trong thuyền đều là các tiểu thư tuổi chừng mười bốn, mười lăm, mười sáu, tuy không ai dám xưng là tuyệt sắc giai nhân, nhưng ít nhiều đều mang trong mình khí chất kiêu hãnh, không ai chịu kém ai, lập tức liền có kẻ không phục.

Nguyễn Châu Nương lập tức cười lạnh: “Tất nhiên rồi, số mệnh cũng tốt nhất, lòng dạ cũng rộng rãi nhất. Tự mình từ hôn, lại còn gặp phải nhà chồng tương lai phạm tội mưu nghịch tày trời, các ngươi xem nàng cười tươi như thế, thật là bậc nữ nhi tốt, ai trong chúng ta sánh nổi?”

Cả bọn đều bật cười.

Phùng Bảo Nhi khẽ nhíu mày: “Lời như vậy có phần quá đáng. Chúng ta đều là phận nữ nhi, ai có thể đoán được đời mình sẽ gặp chuyện gì?”

Nguyễn Châu Nương thoáng lúng túng, nhất thời cảm thấy khó xử, cố gắng biện hộ: “Ta chẳng qua là không ưa nổi dáng vẻ coi khinh người khác trong mắt các nàng ấy. Muốn nói đến dòng dõi, ở đây ai kém cỏi gì? Đã là con nhà thế gia thư hương, càng nên biết liêm sỉ, chẳng nên hai lòng thờ hai chúa...”

Có những lời có thể giữ trong lòng, nhưng không nên buột miệng nói ra. Phùng Bảo Nhi lúc này thật sự có phần tức giận, liền mạnh tay đập chiếc quạt lụa xuống bàn, sắc mặt nghiêm lại: “Ngươi ăn nói hồ đồ gì vậy! Không biết họa là từ miệng mà ra sao?”

Trong triều hiện giờ, Hoàng thượng vẫn đang ra sức an ủi các cựu thần, lời này mà lọt ra ngoài, chẳng khác nào ám chỉ người hiện nay đang trọng dụng gian thần, há chẳng khiến người khác nghi ngờ? Nếu tâm trạng tốt còn đỡ, chứ lúc không vui mà có kẻ truy cứu, thì cũng đủ để thành đại họa. Nguyễn Châu Nương tái xanh mặt mày, cuống quýt đứng dậy hành lễ, cúi đầu nhận lỗi: “Bảo Nhi tốt, là ta hồ đồ lỡ lời, mong Bảo Nhi lượng thứ.”