Chương 44

Đường Viện cười nhạt, có phần khinh thường nói: “Loại người gì vậy! Tưởng mình quý giá như cao lương mỹ vị à? Ánh mắt kênh kiệu cứ như mọc tận đỉnh đầu.”

Hứa Anh Ca nhai một hạt dưa, mỉm cười ngọt ngào: “A Viện, lời này của ngươi có phần không ổn rồi. Đôi mắt mà mọc trên đỉnh đầu thì còn ai dám để tâm tới nữa?”

Mấy tiểu thư khác liền bật cười không chút kiêng nể. Tiếng cười lan sang cả thuyền hoa bên cạnh. Mấy nữ tử trên con thuyền ấy đều thoáng lộ vẻ khó chịu. Nữ tử cầm đầu mặc váy lụa màu ngọc thạch, khí chất có phần phong lưu, cúi đầu nói nhỏ mấy câu với Võ Ngọc Ngọc. Võ Ngọc Ngọc ngượng ngùng liếc nhìn Đường Viện và đám người bên kia một cái, rồi lại quay sang cười nói mấy lời với đám nữ tử kia. Tuy không nghe rõ nội dung, nhưng ai nấy cũng đoán được đó là những lời xoa dịu.

“Ngươi nhìn dáng điệu Phùng Bảo Nhi kia, sợ rằng đến công chúa nương nương cũng không được đắc ý như nàng...”

Đường Viện còn định nói tiếp, nhưng Hứa Anh Ca đã vội ngăn nàng lại: “Chúng ta đến đây là để làm khách, đừng khiến Ngọc Ngọc khó xử.”

Đường Viện tức tối, cắn hạt dưa đến nát vụn, nói: “Không phải đâu, Anh Ca, ngươi nói xem có người gì mà vừa nhìn đã khiến người ta muốn véo cho mấy cái mới hả dạ?”

Hứa Anh Ca thầm nghĩ, cái đấy trong truyền thuyết gọi là “đẹp là có tội”, nhưng lời này lại chẳng tiện nói ra, bèn đáp: “Không phải muốn chơi mã cầu sao? Không chừng lát nữa các nàng sẽ tới khiêu chiến đó. Thay vì tức giận, chi bằng bàn bạc trước cách đánh làm sao cho thắng đi, chẳng hơn sao?”

Đường Viện hừ một tiếng, quyết tâm: “Lần trước không cẩn thận bị bại dưới tay các nàng, lần này tuyệt đối không thể thua nữa!”

Lê Ca lần đầu được chứng kiến chuyện như vậy, không khỏi tò mò, liền nhân lúc bọn Đường Viện đang khí thế ngút trời bàn mưu tính kế, nhỏ giọng hỏi Anh Ca: “Nhị tỷ tỷ, đây là chuyện gì vậy?”

Hứa Anh Ca vốn cũng đang tìm cơ hội nói rõ cho nàng hiểu nơi đây rối rắm ra sao, liền kiên nhẫn giải thích: “Muội nhìn kìa, nữ tử mặc váy lụa màu ngọc đó là Phùng Bảo Nhi, trưởng tôn nữ của Hữu vệ Thượng tướng quân Phùng Chương. Dì của nàng là Tuyên trắc phi ở phủ Khang Vương. Người bên nàng và người bên ta xưa nay vốn không thuận nhau. Sau này nếu gặp nàng hoặc những kẻ theo nàng, muội tốt nhất nên tránh xa một chút...”

Đám thiếu nữ mới đến đều là những đóa hoa quý trong các gia đình quyền quý. Trong số đó, nhiều người xuất thân từ dân gian, đủ cả tam giáo cửu lưu, chẳng giống như nhóm nữ nhi con cháu cựu thần tiền triều bên cạnh Anh Ca lúc này.

Thế nhưng, nhóm tân quý này có công ủng hộ bệ hạ khi khởi nghiệp. Từ khi kim thượng còn chưa hiển lộ tài năng thì họ đã sớm đi theo ngài, cho nên lại càng được kim thượng sủng ái và yêu thích hơn nhiều so với đám cựu thần tiền triều.

Nhóm cựu thần phần lớn đều là con cháu nhiều đời khoa bảng, nếu không thì cũng là dòng dõi danh gia vọng tộc, trong lòng ít nhiều có phần khinh thường đám người kia. Mà những người kia, tự nhiên lại càng xem thường cựu thần.

Hai bên thường hay tranh cao thấp là chuyện chẳng lạ gì, chỉ là các vị đại nhân vẫn còn giữ được vẻ ngoài hòa khí, chứ lớp trẻ thì chưa chắc đã có bản lĩnh che giấu hỉ nộ, gặp nhau chẳng ưa, động chút là đấu khẩu, ganh đua cũng là chuyện thường tình.

Hứa Anh Ca vốn không muốn xen vào những chuyện tranh đấu ấy, nhưng đôi khi, thân phận và xuất thân đã sớm định đoạt nàng thuộc về phe nào. Nàng là con gái của Hứa Hành, lẽ đương nhiên cùng phe với Đường Viện và những người bên nàng ấy. Dù ngày thường vẫn cư xử phải phép, không đắc tội với ai, nhưng khi đến lúc phân rõ trận tuyến, nàng vẫn đứng về phía Đường Viện.

Chỉ có Võ Ngọc Ngọc, người luôn khéo léo cười nói, xử sự khôn ngoan, bề ngoài như thân thiết với các nàng, nhưng thực chất lại thường lui tới gần gũi với phe bên kia nhiều hơn.

Lê Ca nghe đến đây thì không khỏi lo lắng: “Bọn họ mỗi lần gặp mặt đều như vậy sao?”

Nếu lần nào cũng như gà chọi thế này, lỡ nàng vô ý bị cuốn vào thì biết làm sao? Nàng chỉ muốn yên ổn, chẳng muốn rước lấy phiền toái, thà rằng ít ra ngoài còn hơn.

“Nhà chúng ta như vậy, làm sao tránh khỏi nhân tình lui tới? Nay còn có trưởng bối che chở, muốn sao cũng được. Nhưng sau này nếu đã thành chủ mẫu gia đình, há có thể cả ngày ru rú trong nhà?”

Tương lai nhà chồng của Lê Ca thể nào cũng là nơi quyền quý, làm sao có thể trốn mãi trong khuê phòng mà không lộ mặt?

Hứa Anh Ca thấu hiểu tâm sự tiểu muội, bèn đặt tay lên vai nàng, dịu giọng cười bảo: “Nhớ kỹ, gặp người thì giữ nụ cười, mọi việc đừng vội tranh giành; gặp chuyện chớ sợ hãi, xử sự thì nên suy xét cho kỹ. Có ta ở đây, ta sẽ che chở cho muội. Nếu không có ta, chỉ cần tìm tỷ tỷ nhà Đường gia là được. Cùng lắm không tránh khỏi, thì cứ nhịn một chút cho qua, đợi khi khác tìm lại danh dự cũng chưa muộn. Ta cũng chẳng dại gì chịu thiệt ngay trước mặt thiên hạ.”

Lê Ca mơ hồ gật đầu, đang định đem vài nghi vấn trong lòng hỏi tỷ tỷ, thì thấy Võ Ngọc Ngọc rạng rỡ bước tới, hạ giọng nói: “Các nàng bảo ta mời các ngươi qua bên đó ngồi chơi.”

Đường Viện lanh lợi, lại có chút đanh đá, xưa nay luôn là kẻ tiên phong trong đám người này. Nàng và Phùng Bảo Nhi vốn là đối thủ không đội trời chung. Đường Viện nghe vậy liền bật cười giòn giã, kiêu hãnh nói: “Anh Ca mới khỏi bệnh, không tiện đi lại, xin mời các nàng qua đây ngồi thì hơn.”

Võ Ngọc Ngọc tuy bất đắc dĩ phải đến truyền lời, nhưng sớm đã liệu được kết cục sẽ như thế. Nàng đâu phải kẻ ngốc, tuy làm chủ nhà không mong đôi bên xung đột, song nếu muốn điều hòa mà vô tình đẩy bản thân chen vào giữa, thì lại càng chẳng phải cách hay.

Bởi vậy, nàng liền mỉm cười nói: “Dù ai đến ai đi, rốt cuộc cũng là để ăn uống mà thôi. Ta thấy các ngươi ở đây cũng đã dùng xong rồi, để ta đi sắp xếp một chút nữa.” Dứt lời, liền lui ra ngoài.

“Đồ xảo quyệt!” Đường Viện cười mắng một câu rồi cũng chẳng buồn để tâm tới nữa.