Xuân vừa lui, hạ vừa chớm, bồ công anh theo gió bay lả tả khắp trời. Ra khỏi cổng thành, con đường phía trước mặt tựa như tuyết rơi mùa hạ, gió thổi tung rèm xe, vài sợi bồ công anh bướng bỉnh lách qua khe cửa, bay vào trong xe, vướng trên mặt Lê Ca.
Hứa Anh Ca vội vàng giúp nàng gỡ xuống, cười nói: “Tiểu nương tử tuổi hoa đậu khấu mà biến thành lão gia gia râu bạc rồi này.”
Lê Ca mỉm cười, nhẹ nhàng đập nàng một cái, cướp lấy sợi bồ công anh trong tay nàng, định áp lên môi nàng.
Anh Ca sao chịu để nàng được như ý, dựa vào thân thể khỏe mạnh, nhéo nhẹ tay nàng rồi đè nàng xuống đệm trong xe ngựa: “Tiểu nha đầu, chịu thua chưa?”
Lê Ca dĩ nhiên không chịu, vùng vẫy đến mức tóc tai, xiêm y đều rối loạn, đành hạ giọng cầu xin: “Nhị tỷ tỷ, tha cho ta đi mà...”
Gió lại thổi tung rèm xe, có người qua đường đi ngang, nghe thấy tiếng cười lờ mờ vọng ra từ trong xe, không nhịn được liếc nhìn thêm đôi ba lần, tâm tình cũng theo đó mà vui vẻ hơn.
Yến tiệc tại phủ Võ Tướng quân không giống như yến tiệc giao tế thường ngày, nơi võ tướng thường kết giao với võ tướng, văn thần lui tới với văn thần. Mà đây là một bữa tiệc pha tạp đủ hạng người, có những thân hữu lâu năm từng giao hảo với phủ Tướng quân, có những kẻ trẻ tuổi muốn thăng tiến nhờ kết thân với Võ Tiến, lại có cả khách nhân từng được phủ chiêu đãi yến tiệc, nay đến báo đáp chút ân tình, thậm chí còn có nữ khách là bằng hữu với Hứa Hạnh Ca.
Khi người nhà Hứa gia đến nơi, khách nam được dẫn vào tiền viện, khách nữ thì được mời vào hậu viên. Những người quen biết nhau thì hàn huyên, người lần đầu gặp mặt thì dè dặt đánh giá. Rất nhiều ánh mắt đều đổ dồn về phía đôi tỷ muội hoa nhường nguyệt thẹn của Hứa gia.
Dù gì cũng là lần đầu tiên xuất hiện công khai sau chuyện kia, việc đối mặt với bao lời đồn đoán bàn tán là không thể tránh khỏi, nhưng cũng không thể tránh mặt mãi. Diêu thị không lộ cảm xúc gì, chỉ âm thầm quan sát thần sắc mọi người, rồi ra hiệu cho Hứa Anh Ca thay mặt chào hỏi các phu nhân tiểu thư của các phủ.
Hứa Anh Ca dắt tay Lê Ca, mỉm cười, lễ phép hành lễ vấn an, thản nhiên đón nhận ánh mắt đánh giá và dò hỏi từ khắp nơi. Cử chỉ phóng khoáng, hoàn toàn không chút lúng túng. Trước đây Diêu thị còn lo nàng tuổi nhỏ, khó lòng chịu nổi áp lực, nhưng nhìn thấy nàng vẫn mang dáng vẻ vô tâm vô tư thường lệ, bà cũng yên lòng, bèn trò chuyện hàn huyên với Tôn thị và các phu nhân quen biết.
Lần đầu tham dự một cuộc tụ hội náo nhiệt như thế này, lại vô tình thu hút ánh mắt quan sát của mấy vị phu nhân, Lê Ca không khỏi có chút lúng túng, lóng ngóng tay chân, trông vô cùng mất tự nhiên.
Hứa Anh Ca thấy nàng ngượng ngùng, sau khi cùng mọi người chào hỏi liền dắt tay nàng sang một bên thưởng cảnh: “Hôm nay nghe nói chúng ta du thuyền dạo chơi trước, rồi mới lên lầu xem đánh mã cầu. Nếu muội thấy hứng thú, thì có thể lên sân thử sức một phen.”
Mấy thiếu nữ mặc y phục rực rỡ, vừa cười vừa chậm rãi bước tới. Người đi đầu là một thiếu nữ mặc áo lụa đỏ, tóc vấn kiểu hoa đào, tươi tắn niềm nở chào hỏi hai chị em Hứa gia: “Lâu rồi không gặp tỷ muội các ngươi! Ta và A Quân vừa nhắc đến hai người, không biết các ngươi đã đến hay chưa.”
Thiếu nữ ấy có vóc dáng đầy đặn, ánh mắt đong đầy nét cười, giọng nói ngọt ngào trong trẻo. Nàng là Đường Viện, con gái thứ tư trong phủ Thái thường Tự khanh. Nàng cũng là bằng hữu thân thiết nhất của Hứa Anh Ca thuở trước.
Đã lâu không gặp nàng, trong lòng Hứa Anh Ca không khỏi mừng rỡ, liền nắm tay Lê Ca tiến lên, cười nói: “A Viện, ta cũng nhớ ngươi.”
“Thật sao?”
Đường Viện nắm tay nàng, đưa mắt đánh giá một lượt rồi trêu chọc với các tiểu thư bên cạnh: “Ta vừa vào cửa liền hỏi xem nàng đã đến chưa, còn nàng thì chắc chắn chẳng hỏi lấy một ai trong chúng ta đâu.”
Quả thực là như vậy.
Hứa Anh Ca ngượng ngùng cười nhẹ. Có lẽ do tuổi tác lớn hơn, nàng phải lo nghĩ nhiều chuyện, tuy vẫn nhớ đến Đường Viện, nhưng vì đã quá quen thân nên không còn lúc nào cũng muốn dính lấy nhau như thuở nhỏ.
Mấy thiếu nữ khác vốn cũng quen biết với Hứa Anh Ca, thấy nàng chỉ mỉm cười không nói gì, liền trêu ghẹo: “Ôi, ngươi cứ như biến thành người khác ấy, sao lại văn nhã hẳn lên thế? Nói thử xem, dạo này sao chẳng thấy đâu? Chúng ta đến thăm, chỉ nghe nói ngươi đang bệnh, không tiện tiếp khách.”
Võ Ngọc Ngọc, muội muội của Võ Tiến, đứng bên cạnh thấy các nàng lại nhắc đến chuyện bệnh tình trước kia của Hứa Anh Ca, sợ khiến nàng khó xử, bèn nhanh trí đánh lạc hướng: “Chốc nữa các ngươi muốn lên sân đánh mã cầu không? Nếu muốn, ta sẽ nhờ tẩu tử ta sắp xếp.”
“Đương nhiên là thật, chúng ta đều mang theo y phục rồi.”
Đường Viện nhìn Hứa Anh Ca với ánh mắt đầy mong đợi: “Anh Ca, ngươi có muốn đánh không? Nếu ngươi muốn, ta sẽ gọi người chuẩn bị.”
Khác với các thiếu nữ kia, Đường Viện là bạn tâm giao của Hứa Anh Ca, dĩ nhiên biết rõ nguyên do khiến nàng lánh mặt bấy lâu nay.
Ở trong phòng suốt nửa năm, tay chân Hứa Anh Ca cũng có chút ngứa ngáy. Nhưng nhìn sang Lê Ca vẫn còn rụt rè đứng bên, lại thấy phía xa mấy vị phu nhân thi thoảng đưa mắt đánh giá tỷ muội các nàng, nàng liền đổi ý, mỉm cười nói: “Ta không mang theo quần áo.”
Đường Viện nghe vậy, thấy nàng không hẳn từ chối liền cười nói: “Khụ! Chỉ là một bộ y phục thôi mà, vóc người ngươi và đại tỷ tỷ chẳng chênh lệch mấy, hỏi xin nàng một bộ là được. Còn Lê Ca, cứ để Ngọc Ngọc nghĩ cách lo liệu cho muội ấy.”