Hứa Anh Ca quay đầu lại cười, vừa trông thấy người, liền khoa trương mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc cảm thán: “Ôi chao, đây là tiểu cô nương nhà ai thế này? Xinh đẹp quá, khiến mắt ta suýt không mở ra nổi!”
Bọn nha hoàn và bà tử đều bật cười, thi nhau khen Lê Ca xinh xắn.
Lê Ca vẫn còn nhỏ, ngượng ngùng khi được khen, cúi đầu nắm lấy dải lụa choàng, lí nhí nói: “Không được chọc ta!”
“Ai chọc muội chứ? Muội muội lớn rồi, dung mạo đoan trang, tỷ tỷ ta vui mừng còn không kịp, sao nỡ cười chê muội?” Hứa Anh Ca cười rồi kéo nàng lại gần, chỉ vào cành anh đào trĩu quả: “Ăn không? Ngọt lắm đấy. Còn ngọt hơn cả mẻ hôm qua ta sai người hái nữa!”
Lê Ca lúc này mới nhớ ra bản thân vừa rồi vốn định nhắc nhở Nhị tỷ không nên ăn theo cách ấy, thật sự có phần bất nhã. Nhưng ai ngờ lại bị nàng khen cho một hồi, lời muốn nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, không biết mở miệng thế nào, song lại thấy mình là tỷ muội thì nên nhắc nhở đôi câu. Nàng khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hứa Anh Ca, thấp giọng nói: “Nhị tỷ tỷ, dù có ngọt cũng không nên ăn như vậy...”
Đã là tiểu thư khuê các, luôn phải chú trọng lễ nghi ăn uống, luôn giữ phong thái văn nhã, thong thả, từ tốn. Anh đào được rửa sạch bày trên đĩa thủy tinh, người phải ăn từng trái một cách chậm rãi, hoặc dùng muỗng khuấy cùng sữa đặc rồi múc từng chút một, ăn không vội không gấp, chỉ ăn vài miếng thì dừng lại. Như vậy mới gọi là thanh tao, còn cách ăn như nàng thật chẳng khác gì Thao Thiết(1) tham ăn.
(1) Thao Thiết: Theo thần thoại Trung Quốc, Thao Thiết một loài mãnh thú hung ác, có sức mạnh to lớn, rất tham ăn, thấy gì ăn nấy, là biểu tượng cho sự tham lam du͙© vọиɠ.
Hứa Anh Ca hiểu rõ, nhưng cố ý làm bộ không biết gì, đưa tay hái từ cành xuống một trái anh đào to đỏ mọng nhất, cười hỏi nàng: “Thật sự không nên sao?”
Lê Ca cẩn trọng, lại vô cùng uyển chuyển nói: “Anh đào vốn mọc trên cây, bụi đất tích tụ chẳng ít, chưa chắc sạch sẽ. Hơn nữa, đứng đầu gió mà ăn cũng chẳng tốt cho dạ dày. Nhị tỷ tỷ nên bảo bà tử hái xuống rửa sạch, rồi thong thả ngồi ăn.”
Lời còn chưa dứt, Hứa Anh Ca đã nhét trái anh đào vào miệng nàng, khiến Lê Ca dở khóc dở cười, muốn phun cũng không được, không phun cũng không xong, chỉ đành hơi hé miệng ngơ ngác nhìn nàng.
Hứa Anh Ca ra vẻ đe dọa: “Ăn! Không được nhổ ra!”
Lê Ca đành uất ức mà nuốt xuống. Ăn một lúc, đôi mày nhỏ cũng dần giãn ra. Hứa Anh Ca cười to: “Thế nào? Ngọt lắm phải không? Nhưng cũng ăn luôn cả bụi đất rồi chứ gì?”
Nhớ năm xưa, nàng từng trèo lên cây ăn anh đào, ăn đến no căng bụng mới chịu xuống, như vậy mới gọi là đã miệng, đã thèm! Còn bệnh tật gì chứ! Tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ mà lắm quy củ, về già chỉ sợ thành loại người già cổ hủ chẳng ai ưa.
Lê Ca rụt rè liếc mắt nhìn đám hạ nhân xung quanh, không dám trái lời, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Ngọt...”
Hứa Anh Ca thấy nàng có vẻ ngượng ngùng, liền cố ý trêu: “Ăn từng trái sao mà ngọt được? Một nắm đút cả vào miệng mới là ngọt nhất! Có muốn thử không?”
Lê Ca đỏ bừng khuôn mặt nhỏ, vội vàng từ chối: “Tạ ơn Nhị tỷ tỷ có lòng, muội... muội không đói.”
Thanh Ngọc khẽ ho một tiếng, Hứa Anh Ca liếc mắt nhìn thấy Tôn thị và Cảnh ma ma đi tới. Nàng liền không đùa giỡn với Lê Ca nữa, thu lại dáng vẻ nghịch ngợm, tỏ ra đoan trang dịu dàng, nhẹ nhàng sửa lại váy áo cho Lê ca, mỉm cười nói: “Cảnh ma ma lại đây, chắc là tới giục chúng ta ra ngoài.”
Quả nhiên, Cảnh ma ma mỉm cười nói: “Các phu nhân đang thúc giục, nhị vị tiểu nương tử nên ra cửa thôi.”
Hôm nay là ngày nghỉ tắm gội, lại có khách quý thân thiết mời đến, nên chẳng những các nữ quyến trong phủ đều ra ngoài, mà ngay cả bốn vị thiếu gia họ Hứa cũng phải theo. Cả nhà đều trang điểm ăn mặc chỉnh tề, ai nấy đều nở nụ cười tươi tắn, khung cảnh thật rộn ràng, vui vẻ.
Mạo thị mặc váy lựu đỏ thắm, ngực áo thêu mẫu đơn vàng, búi tóc, cài trâm tua vàng ròng, trang điểm đặc biệt kiều diễm. Hứa Anh Ca không nén được khen vài câu: “Tam thẩm hôm nay thật đẹp.”
“Ta có đáng gì đâu, đã là người lớn tuổi rồi. Vẫn là con với Lê Ca đẹp hơn nhiều. Quả nhiên người đẹp nhờ y phục. Tấm vải hà dạng sa này hiếm có, nói đến thì Lê Ca là người đầu tiên trong phủ chúng ta có phúc được mặc.”
Mạo thị nhìn Lê Ca trong bộ váy áo làm từ tơ sa mới may, trong lòng thoáng dâng lên chút khó chịu, không khỏi có phần ghen tỵ.
Hứa Anh Ca thấy giọng điệu bà ta có vẻ chua xót, sợ bà ta lại buông lời không hay khiến mọi người mất hứng, liền quay sang đùa với Hứa Trạch đang mặc áo bông đỏ thẫm: “Tiểu Ngũ đệ mới thực sự là đẹp nhất đó!”
Hứa Trạch được khen thì ngượng ngùng dùng đôi tay bụ bẫm che mặt, rồi len lén nhìn Hứa Anh Ca qua khe hở ngón tay, cười khúc khích. Anh Ca và Lê Ca thấy hắn đáng yêu, không kìm được cùng ngồi xổm chuyện trò với hắn.
Lúc này Mạo thị mới để ý chỉ có mình mang theo hài tử, còn Phó thị và Hoàng thị đều không đưa con theo, bèn hỏi: “Sao cả nhà đều đi mà không thấy mấy đứa nhỏ đâu?”
Phó thị mỉm cười đáp: “Khách mời quá đông, sợ không tiếp đón xuể nên không dám dẫn theo lũ nhỏ.”
Vậy chỉ có mình ta là không sợ hay sao? Mạo thị có chút không vui, cảm thấy Phó thị và Hoàng thị như đã âm thầm bàn bạc, cố ý cô lập bà ta. Bà nghiến răng suy nghĩ một hồi, tự an ủi rằng Hứa Trạch vai vế tiểu thúc, không hợp với cháu trai cháu gái là chuyện thường tình, bà mang con theo cũng là điều hợp lẽ. Lại nghĩ, nếu vị kia cũng có mặt, bà mà biết nắm lấy cơ hội thì có lẽ vận mệnh bị kiềm hãm, sống dưới cơ người khác như hiện nay sẽ có cơ may xoay chuyển.