Bên này, sau khi tiễn Trương Nghi Chính, Hứa Chấp cũng từ biệt Triệu Thôi, rồi vội vã trở về phủ. Vừa bước qua cổng, hắn đi thẳng đến thư phòng của Hứa Hành. Hai cha con đóng cửa mật đàm hồi lâu, khiến toàn thể nữ quyến trong nhà đều thấp thỏm bất an, lo lắng đoán già đoán non.
Trong lòng Hứa Anh Ca tuy lo lắng, nhưng cũng không tiện hỏi han, đành yên lặng chờ đợi. Mãi đến chạng vạng, đại nha hoàn Hồng Ngọc bên phòng Diêu thị mới đến mời nàng đến nói chuyện.
Diêu thị vốn là người lanh lẹ, không vòng vo. Sau khi đuổi hết hạ nhân ra ngoài, bà đi thẳng vào vấn đề: “Biết con vẫn canh cánh chuyện này, nên ta nói rõ cho con hay.”
Người được Khang Vương phủ phái đến đón Trương Nghi Chính là đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn - Trương Nghi Đoan, thứ tử đứng hàng thứ tư trong phủ. Người này tuy chỉ kém Trương Nghi Chính nửa tuổi, nhưng hành sự điềm đạm, cẩn trọng hơn rất nhiều. Dẫu không thể nói là được sủng ái nhất, song vẫn được Khang vương yêu thích.
Hắn là người đến chùa Hương Tích, không chỉ khéo léo khuyên giải Trương Nghi Chính, mà còn âm thầm trấn an Hứa Chấp và Triệu Thôi, tỏ ý rằng phủ Khang Vương không hề có ý làm to chuyện.
Diêu thị kết luận: “Vị Tứ gia này là vai đệ đệ, lại không phải đích tử. Vì vậy càng cho thấy hai vị kia đã có dụng ý rõ ràng. Có lẽ chuyện này sẽ không tiếp tục bị khuấy động thêm nữa.”
“Vậy thì tốt rồi!” Hứa Anh Ca vừa mới yên lòng, liền trông thấy Diêu thị có vẻ mặt muốn nói lại thôi. Nàng không khỏi lại cảm thấy lo lắng, dè dặt hỏi: “Nương còn điều gì lo lắng sao?”
Diêu thị nắm lấy tay nàng, ôn hòa nói: “Cũng không có gì to tát. Ca ca con có nói, hôm ấy sau khi chúng ta rời đi, Tam gia kia lại dò xét thêm. Hắn nói so với ca ca con, con có phần giống với... Ngũ ca Hứa Phù hơn.”
Bà chưa nói hết câu thì Hứa Anh Ca đã hiểu ra, nàng khẽ mỉm cười: “Hồi nhỏ thì không rõ, mấy năm gần đây con cũng cảm thấy mặt mày mình càng ngày càng giống Ngũ ca. Thêm nữa, nay chúng con đều đã trưởng thành, tuy là huynh muội cùng họ trên danh nghĩa, nhưng cũng không tiện thân cận quá mức, tránh gây ra lời đàm tiếu không đáng có. May mà đại sự đã qua, cũng không còn việc gì cần thường xuyên gặp mặt bàn bạc nữa.”
Hứa Anh Ca luôn là người hiểu chuyện, thấu tình đạt lý. Nay rơi vào tình thế ép buộc, để tránh hiềm nghi, nàng nguyện ý tránh gặp mặt Hứa Phù thường xuyên. Nhưng làm vậy chắng khác nào ngăn cản huynh muội ruột thịt gặp mặt. Diêu thị áy náy thở dài: “Ta và phụ thân con…”
Lời còn chưa dứt đã bị Hứa Anh Ca nhẹ nhàng đưa tay che miệng. Giọng nàng trầm ấm, nhẹ nhàng mà chân thành: “Cha mẹ nào mà không lo cho con cái, da đã không còn, lông sao có thể tồn tại?”
“Quả là một cô nương hiểu chuyện, thấu lý!” Hứa Hành bước vào, trên mặt ông đầy vẻ tán thưởng: “Chúng ta nào phải không cho huynh muội các con gặp mặt, chỉ là mong muốn mọi việc cẩn trọng hơn đôi chút mà thôi.”
“Nữ nhi tham kiến phụ thân!” Hứa Anh Ca vội vàng hành lễ: “Chúng con đã khiến cha mẹ phải lo lắng quá nhiều! Chỉ e đời này khó lòng có cơ hội…”
Diêu thị nghiêm giọng: “Chúng ta không cầu các con báo đáp gì cả. Một khi đã coi chúng ta là cha mẹ, thì chúng ta sao nỡ để con gái mình chịu khổ?”
Hứa Hành cũng gật đầu nói: “Năm xưa, chúng ta từng nhận đại ân từ cha mẹ ruột của các con. Phụ thân con khi ấy từng nói, thân nhân với nhau không nên nói lời cảm tạ, càng không cần nhắc đến chuyện báo ân. Hôm nay, ta cũng xin được mượn lời ấy mà nói với con.”
Hứa Anh Ca bất giác đỏ vành mắt, ôm lấy cánh tay Diêu thị, tựa đầu vào vai bà, thì thầm: “Con thật sự cảm thấy mình là người có phúc.”
Nhớ lại đứa trẻ đỏ hỏn năm xưa từng chết yểu trong lòng mình, rồi lại nhìn Anh Ca xinh đẹp như hoa trước mắt, Diêu thị mỉm cười, dịu dàng vuốt ve gương mặt trắng nõn, mịn màng của nàng, nhẹ giọng nói: “Ta cũng là người có phúc. Tưởng rằng cả đời này chỉ có Hạnh Ca là con gái, ai ngờ ông trời thương xót, lại cho ta thêm một đứa con gái nữa.”
Tiết trời Thượng Kinh vào dịp cuối xuân đầu hạ là đẹp đẽ nhất. Vào thời điểm này, các gia tộc quyền quý trong thành thường mở tiệc thưởng xuân. Giữa tiết trời ngập tràn cánh dương hoa bay phấp phới, phủ Võ Tướng quân cũng dựng sân cưỡi ngựa.
Sáng sớm, ánh mặt trời nhuộm hồng chân trời mờ sương, cũng nhuộm hồng cả vườn anh đào ở Yên Vui Cư.
Hứa Anh Ca vận một chiếc áo ngắn bằng lụa mỏng màu vàng nhạt, váy dài quét đất màu xanh lá liễu, khoác thêm dải lụa sa mỏng màu lam biếc điểm chỉ vàng, cài đoá hoa thạch lựu hồng rực, đeo đôi minh châu óng ánh bên tai, làm đôi mắt long lanh kia càng dịu dàng như sóng nước. Giai nhân mười sáu xuân thì, dáng vẻ mềm mại yểu điệu. Giai nhân như vậy, vốn nên cầm chiếc quạt tròn tinh xảo, đứng bên bờ hoa tạo thành một bức tranh nữ sĩ thanh nhã. Dù nhìn từ trước hay sau, từ góc nào cũng đều hoàn mỹ.
Thế nhưng Hứa Anh Ca lại là kiểu người, trước là ăn vận lộng lẫy, sau lại nghịch ngợm như trẻ con.
Lê Ca mặc bộ váy sa y vừa mới gấp rút may xong, háo hức chạy tới khoe với Nhị tỷ. Nàng vừa bước vào cửa liền bắt gặp dáng vẻ yểu điệu lượn lờ của giai nhân ấy bên cây anh đào. Nàng ấy đang dùng hết sức kéo xuống một cành sai trĩu quả, năm ngón tay thoăn thoắt hái. Khuôn miệng nhỏ nhắn nhanh nhẹn không ngừng, vừa ăn vừa cười, không hề câu nệ, cũng chẳng thấy chút nào thô tục. Những trái anh đào đỏ au liên tiếp bị nàng ăn sạch, chỉ còn lại hạt rơi lả tả.
Lê Ca từ nhỏ đã được Tôn thị dạy dỗ rất nghiêm khắc, tuy biết Nhị tỷ tính tình vốn hoạt bát, có phần kỳ quái, nhưng cũng chưa từng thấy nàng ăn uống hào sảng đến vậy. Lê Ca không khỏi nhíu mày: “Nhị tỷ tỷ!”