Chương 4

"Làm người thì chuyện ăn mặc là quan trọng nhất. Đã ăn thì phải ăn cho thật ngon, thế mới không phụ lòng bản thân." Hứa Anh Ca bật cười.

Chẳng lẽ nàng chưa từng biết đói là gì?

Năm ấy, khi Tiêu gia gặp đại nạn, nàng mới chỉ năm tuổi. Dù mang trong mình ý thức trưởng thành của một người xuyên không, nàng vẫn không thể làm được gì. Với thân hình nhỏ bé, yếu ớt của một đứa trẻ, nàng không có ánh hào quang nữ chính để xoay chuyển càn khôn, cứu cả gia tộc khỏi kiếp nạn diệt môn. Nàng chỉ có thể bất lực, trơ mắt chứng kiến từng người thân yêu trong Tiêu gia lần lượt ngã xuống.

Kiếp trước, nàng mất sớm vì một vụ hỏa hoạn. Giấc mơ giản dị về một cuộc sống yên ổn, có nhà có sân, có hoa nở bên hiên... rốt cuộc bị thiêu rụi trong biển lửa.

Kiếp này, Hứa Phù cõng nàng chạy trốn khắp nơi. Bữa đói bữa no, lo lắng triền miên, khổ cực đủ đường. Có khi đói đến mức phải nhai vỏ cây, rễ cỏ. Lúc thì phải ăn gian nói dối, trộm cắp để sống qua ngày. Có đêm đói đến tỉnh ngủ, nàng nuốt nước miếng, nước mắt tràn mi, trong lòng âm thầm thề rằng: “Sau này dù ta không có lụa là gấm vóc, cũng nhất định phải được ăn no, ăn ngon.”

Nàng không có ý kiến gì về Triệu Thôi. Dù sao việc chọn lựa phu quân cũng không đến lượt nàng. Muốn gả thì gả, không gả thì phí hoài cả cuộc đời cũng chẳng sao. Dù sao hắn cũng chẳng dám ngăn nàng ăn ngon, càng không dám chọc giận Hứa Phù. Nếu không, với tính cách cứng rắn như sắt, lạnh lùng như băng của huynh trưởng, e là Triệu Thôi sớm rơi vào cảnh sống không bằng chết.

Bên ngoài có tiếng trẻ con non nớt. Hứa Anh Ca cười hì hì, chạy vội ra cửa, ôm bổng tiểu nhi tử béo tròn của Hứa Chấp lên: "Tiểu mập mạp, có nhớ cô cô không?"

Tiểu mập mạp ôm cổ nàng hôn hôn, làm nước miếng dính đầy mặt nàng, cười khanh khách đáp: "Nhớ! Con muốn ăn bánh bao chay mà cô cô làm!"

Đại tẩu Phó thị, thê tử của Hứa Chấp, khẽ véo má đứa nhỏ, vừa cười vừa trách: "Nói gì thế? Ai dạy con vậy?"

Đứa con gái lớn sáu tuổi của nàng thản nhiên nói lớn: "Tụi con học từ Nhị cô cô đó."

Phó thị tức giận: "Không lễ phép!"

"Tẩu đừng mắng nó." Hứa Anh Ca một tay dắt bé gái, một tay ôm tiểu mập mạp bước ra ngoài, cười lớn: "Tụi nhỏ bắt chước muội chỉ nhớ ăn thôi. Thích ăn là tốt, ăn được là phúc. Nếu muốn ăn thì cô cô dẫn các con đi làm đồ ăn. Nhưng nhớ kỹ, các con có thể nói với cô cô như thế này, nhưng tuyệt đối không được nói với người ngoài, kẻo bị cười là vô lễ đấy."

Lũ nhỏ luôn thân thiết với cô cô của mình. Hứa Anh Ca lại là người tinh tế, dịu dàng, nhẫn nại nên Phó thị rất yên tâm, cũng không ngăn cản bọn trẻ đi theo cô cô.

Phó thị bước lên hành lễ với Diêu thị, tuy nàng vẫn còn dè dặt trước mẹ chồng, nhưng cách cư xử vẫn nhu hòa, chan chứa thân tình: “Nương, vừa có người vào báo, phụ thân muốn giữ Triệu Tứ gia và vài học trò ở lại dùng bữa. Người xem có cần sắp xếp lại tiệc không ạ?”

“Tốt!” Diêu thị gật đầu, giọng nhẹ như thường ngày: “Con bảo người đuổi Tưởng bà tử ở nhị môn đi cho ta. Sáng mai phải đi cho khuất mắt! Ngoài quần áo trên người, bà ta không được mang theo thứ gì cả.”

Phó thị ngạc nhiên: “Bà ta đã làm gì vậy ạ?”

Thấy nàng lo lắng, Diêu thị mỉm cười, giọng dịu lại để trấn an: “Không liên quan gì đến con đâu. Là chuyện bên phía Tam thẩm nương. Phụ thân con muốn gặp Hứa Phù, sáng nay Hứa Phù mới vào phủ, Tam thẩm nương làm sao biết nhanh như vậy mà tìm đến dò xét? Việc như vậy tuyệt đối không được tái diễn.”

Nói đến đây cũng cần nhắc sơ qua tình hình các phòng trong Hứa gia. Hứa lão gia và lão phu nhân đều mất từ sớm. Ba anh em Hứa Hành vẫn chưa phân gia, một phần vì tình thế loạn lạc khiến mọi người đều muốn ở gần nhau. Nhị phòng là Hứa Huy, mất sớm, để lại một quả phụ và hai đứa con còn nhỏ tuổi. Tam phòng là Hứa Lai, bị què một chân trong loạn thế, từ đó tính khí thay đổi, trầm lặng, ít nói. Mấy năm trước ông mới lấy được vợ, hôn sự chậm trễ cũng vì chiến tranh kéo dài. Vợ chồng khó có con, đến giờ chỉ có một đứa con trai là Hứa Trạch, mới ba tuổi.

Hứa Hành suy tính kỹ càng, quyết không phân gia, cũng là để chăm lo cho anh em và con cháu. Nhà họ vốn là dòng dõi Nho học, Nhị phòng giữ lễ nghĩa nên chưa từng gây phiền toái gì. Tam gia Hứa Lai tuy có phần kỳ quặc, nhưng vẫn là người ngay thẳng. Chỉ có Mạo thị là hơi quá mạnh mẽ, lại thích giở vài trò khôn lỏi sau lưng người khác. Gia tộc người đông, việc nhiều, muốn giữ cho gia đình êm ấm thì nhất định không thể để xảy ra những chuyện như thế này.

Phó thị gả vào Hứa gia khi Hứa Anh Ca đã lớn. Tuy nàng không biết hết mọi chuyện trong phủ, nhưng đã quán xuyến việc nhà lâu năm và tiếp xúc nhiều hạng người. Nàng cũng hiểu được đôi phần, biết cư xử sao cho khéo léo.

Diêu thị trầm ngâm giây lát, rồi nhẹ giọng dặn dò: “Tân triều Đại Hoa vừa lập mấy năm, khắp nơi vẫn còn đầy rẫy hiểm họa. Giữ được mạng đã khó, cầu được bình yên lại càng khó hơn. Phụ thân con không thể không nhẫn nhịn. Cả nhà ta nên sống thận trọng mới là tốt nhất.”

Phó thị hiểu ý. Nàng đoán chuyện Tưởng bà tử bị xử phạt hẳn là có liên quan đến Mạo thị, và những lời của mẹ chồng chính là lời nhắc ngầm: đừng hỏi nhiều, đừng xen vào sâu. Biết nhiều chưa chắc đã hay. Nàng khắc ghi trong lòng, từ đó về sau càng thêm cẩn trọng.

Còn bên này, Hứa Anh Ca dắt hai đứa cháu nhỏ cùng đi về phía nhà bếp. Trên đường, nàng vừa đi vừa kể chuyện rôm rả, từ trăng sao trên trời đến cóc nhái dưới đất, thứ gì cũng có thể biến thành câu chuyện lý thú. Hai đứa nhỏ mê mẩn nghe nàng kể chuyện, lại không ngừng níu áo hỏi han.

“Con cóc không bao giờ tự bò khỏi sườn núi đâu. Nếu có ai đặt nó trên đỉnh dốc, nó sẽ nằm im một chỗ, rồi chết khô ở đó đấy...” Hứa Anh Ca đang kể tới đoạn cao trào thì chợt nghe có tiếng cười khẽ dưới giàn hoa tử đằng, sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên: “Muội từng thử rồi sao?”

Nàng giật mình, ngẩng đầu nhìn. Từ dưới giàn tử đằng, một nam nhân khoảng hai mươi tuổi bước ra, hắn mặc áo dài xanh nhạt, vóc người vừa phải. Ánh mắt hắn dài và hẹp, hơi nheo lại mang theo ý cười, sống mũi cao, dung mạo thư sinh ôn hòa. Đó chính là Triệu Thôi.

Rõ ràng hắn cố tình nấp ở đây để đợi nàng đi ngang qua. Hứa Anh Ca chợt thấy lúng túng. Nhớ lại chuyện ban nãy, nàng lo bị người khác nhìn thấy, rồi đồn ra ngoài, khiến Hứa Hành và Diêu thị hiểu lầm hai người có hẹn riêng.

Nàng đưa mắt ra hiệu cho Thanh Ngọc, nhưng không hành lễ, chỉ nắm tay hai đứa nhỏ bước tới gần, mỉm cười nói: “Sao Triệu Tứ ca lại ở đây? Ta đang đưa bọn trẻ đi dạo, không tiện trò chuyện lâu cùng huynh.”

Triệu Thôi giữ ý tứ, không dám bước lại gần, chỉ đứng cách nàng một đoạn và nhìn nàng với ánh mắt trìu mến. Hắn cất giọng nói dịu dàng, chậm rãi: “Tiên sinh mời ta ở lại dùng bữa. Nhân lúc rảnh rỗi, ta đi dạo đến đây. Từ mùa thu năm ngoái đến giờ, chúng ta đã lâu không gặp nhau. Nghe nói muội bệnh một trận, ta vẫn luôn muốn đến thăm nhưng lại thấy không tiện. Giờ thấy muội vui vẻ như thế này, thật tốt quá. Trông muội có vẻ đầy đặn hơn, cũng cao lên đôi chút.”

Không biết có phải do tưởng tượng hay không, nhưng sau nửa năm không gặp, hắn thấy nàng đã khác. Nét ngây thơ thuở trước đã phai nhạt, thay vào đó là vẻ trầm tĩnh khó diễn tả. Nàng có làn da trắng mịn như sữa dê, chiếc cằm nhỏ nhắn, kiêu kỳ lại mang vẻ đáng yêu, khiến hắn chỉ muốn đưa tay chạm thử. Chỉ vừa nảy sinh ý nghĩ ấy, hô hấp của hắn đã trở nên khó khăn. Hắn không dám nhìn nữa, nhưng cũng không nỡ rời mắt.

Hứa Anh Ca giả như không nhận thấy ánh mắt hay biểu cảm của hắn, chỉ mỉm cười vô tư: “Vậy là được rồi. Huynh thấy ta khỏe mạnh là tốt. Nhờ Triệu Tứ ca chuyển lời cảm ơn đến Yểu Nương, làm nàng ấy phải bận tâm vì ta.”

Triệu Thôi dịu dàng hỏi: “Muội có thích không?”

Tính nàng vốn thoải mái, ai tặng gì cũng nhận, nghe vậy liền nhoẻn miệng cười: “Thích chứ, rất thích, cực kỳ thích.”

Từ nhỏ đến lớn, điều Triệu Thôi yêu thích nhất chính là nụ cười hồn nhiên của nàng. Đó là nụ cười tươi sáng, không chút ưu phiền, có thể xua tan mọi muộn phiền trong thiên hạ.

Hắn mím môi cười khẽ, giọng trầm xuống: “Vài hôm nữa, ta sẽ hộ tống mẫu thân lên chùa Hương Tích. Muội nhớ giữ gìn sức khỏe, cẩn thận một chút.”

Nói xong, hắn không dám nhìn nàng nữa, bèn quay người rảo bước đi về hướng khác: “Ta đi trước đây.”

“Cẩn thận” cái gì? Chẳng lẽ hắn mong nàng thể hiện tốt trước mặt mẫu thân hắn? Xem ra Triệu Thôi vẫn chưa thật sự nắm chắc lòng dạ của vị phu nhân nghiêm khắc trong nhà. Hứa Anh Ca xoay người tiếp tục dắt hai đứa nhỏ đi tiếp, vừa đi vừa vui vẻ kể chuyện: “Món ngon nhất là gì? Trên trời có chim ngói, dưới đất có trúc lưu, thơm tê tái cả mũi...”

Hai đứa nhỏ nghe đến chảy cả nước miếng, nàng liền cười tinh nghịch, không nói nữa.

Vì thích ăn, nên nàng thường lui tới nhà bếp. Mọi người trong bếp thấy nàng dẫn theo hai đứa nhỏ, liền cười hỏi: “Hôm nay Nhị nương tử lại muốn ăn món gì ngon đây?”

Hứa Anh Ca xưa nay chỉ giỏi sai khiến, ít khi động tay vào việc bếp núc. Nàng sai quản sự mang ghế đến chỗ thoáng đãng, sạch sẽ trong bếp, rồi ung dung ngồi xuống. Ôm hai đứa nhỏ trong lòng, nàng phân phó người trong bếp: “Làm bánh bao chay đi. Nhân gồm nấm hương, măng non, đậu hũ. Chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu xong thì ta sẽ tự tay trộn nhân.”

“Tự tay trộn” có nghĩa là nàng dùng muỗng định lượng các nguyên liệu theo tỷ lệ mình nhớ, còn lại để người trong bếp làm hết. Thế mà bánh bao chay do nàng “ra tay” vẫn mang hương vị riêng, thơm ngon khó lẫn, đến nỗi các bà tử trong bếp học mãi cũng không làm được giống như nàng.

Mẻ bánh đầu tiên vừa hấp xong, mùi thơm lan khắp gian bếp. Hai đứa nhỏ thèm đến mức nuốt nước miếng không ngừng. Hứa Anh Ca bật cười, cho mỗi đứa một cái, còn lại thì gói vào hộp để mang đến cho Hứa Hành tiếp khách.

Nhìn hai đứa nhỏ ăn ngon lành, nàng bèn sai người tiếp tục sắp bánh vào hộp để đưa đến các phòng trong phủ.

Nàng đích thân mang một hộp đến cho Diêu thị. Còn chưa bước vào, đã nghe bên trong rộn rã tiếng cười nói, toàn là giọng phụ nữ và trẻ con ríu rít. Thi thoảng xen vào là giọng nói ôn hòa, điềm đạm của Diêu thị. Đúng là cảnh gia đình hòa thuận, ấm áp.

Hứa Anh Ca dắt hai đứa nhỏ hớn hở bước vào, vừa cười vừa chào hỏi mọi người. Ngoài Diêu thị và Phó thị, còn có Nhị tẩu Hoàng thị và con gái nàng là Nhàn Thảo. Trưởng tử Minh Lang của Phó thị cũng vừa tan học về.

Người nhà Hứa gia đều có tính tình dễ chịu, lại thêm Hứa Anh Ca hoạt bát, lanh lợi, nên không khí trong phòng càng thêm rộn ràng, tiếng cười nối tiếp tiếng cười.

Với người lớn tuổi, điều vui nhất không gì bằng được nhìn con cháu sum vầy, cùng ăn một bữa cơm vui vẻ, ấm cúng. Diêu thị ngồi trên cao nhìn xuống, thấy con dâu cháu chắt ríu rít bên nhau, lòng bà không khỏi nhẹ nhõm. Bà còn gọi Minh Lang lại để hỏi han chuyện học hành.

Sau một hồi trò chuyện rôm rả, Phó thị và Hoàng thị cùng nhau bày bàn ăn. Hứa Anh Ca thì dắt mấy đứa nhỏ đi rửa mặt rửa tay, tiện thể dỗ dành nếu có giận dỗi gì.

Mọi thứ đã sẵn sàng, mọi người đang định ngồi vào bàn thì bên ngoài vang lên tiếng cười lanh lảnh của nha hoàn Hồng Ngọc: “Tam phu nhân, ngọn gió nào lại đưa người tới đây vậy?”

Sau đó là tiếng Mạo thị cười đáp: “Ngũ Lang cứ đòi ăn bánh bao chay, ta làm mãi không ra đúng vị, đành dắt nó đến đây ăn ké một bữa.”

Trong phòng, mọi người đồng loạt nhìn sang Hứa Anh Ca. Nàng đưa tay day trán, khẽ thở dài: “Con đã sai người mang một hộp sang bên ấy từ sớm rồi mà...”

Linh cảm có điều không ổn, Diêu thị đưa mắt trao đổi với Phó thị. Phó thị hiểu ý, mỉm cười bước ra ngoài đón Mạo thị và con trai bà ấy là Hứa Trạch vào trong.