Chương 36

Lúc chạng vạng, một hàng xe ngựa chậm rãi lướt qua ánh tà dương tiến vào Thượng Kinh. Người qua đường trông thấy một toán võ sĩ mặc áo giáp hộ tống ở hàng đầu tiên, kế đó là chiếc xe ngựa có ấn ký phủ Khang Vương. Ai nấy đều lặng lẽ tránh sang hai bên, nhường đường cho hàng ngũ quý nhân ấy.

Hứa Chấp và Triệu Thôi lặng lẽ cưỡi ngựa theo một bên. Tuy sắc mặt không đến mức khó coi, nhưng cũng chẳng thể gọi là dễ nhìn. Trương Nghi Đoan, Tứ công tử phủ Khang Vương, cười cười, thúc ngựa tiến lên, ôm quyền hành lễ: “Hứa Tư Nghiệp, Triệu Phó Đoan, đến đây là được rồi.”

Hứa Chấp và Triệu Thôi đáp lễ, ánh mắt đều hướng về chiếc xe ngựa của Trương Nghi Chính, trong lòng do dự không biết có nên cáo biệt hay không. Trương Nghi Đoan đoán được hai người họ lo sợ sẽ bị Trương Nghi Chính nói mấy câu gây mất thể diện giữa phố, bèn chủ động lên tiếng: “Tam ca ta vừa mới chợp mắt rồi.”

Hứa Chấp và Triệu Thôi thở phào như trút được gánh nặng, lập Tức cáo từ rời đi. Trong vô thức, thái độ đối với Trương Nghi Đoan cũng trở nên thân thiện hơn vài phần.

Trương Nghi Đoan đưa mắt nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, rồi giục ngựa quay về phía xe ngựa của Trương Nghi Chính. Hắn cúi người vén rèm, mỉm cười nói: “Tam ca, ca không trách đệ tự ý làm chủ chứ?”

Trương Nghi Chính khoác áo mỏng, thoải mái tựa lưng vào chiếc gối lụa xanh ngọc, dưới thân là lớp đệm thêu bằng gấm dày. Trong tay vẫn còn cầm một quả anh đào đỏ mọng hái lúc sớm mai. Nghe vậy, hắn lười biếng liếc mắt nhìn Trương Nghi Đoan một cái, nhàn nhạt nói: “Trách ngươi làm gì? Các ngươi đều là vì ta, vì Khang Vương phủ mà lo lắng chu toàn.”

Hắn nói trắng ra như thế, khiến cho những lời giải thích đã chuẩn bị sẵn trong miệng Trương Nghi Đoan đều nghẹn lại. Hắn chỉ đành cười gượng: “Tam ca, tương lai còn dài, chẳng cần tranh hơn thua với bọn nho sinh ấy làm gì.”

Đôi mắt Trương Nghi Chính trong trẻo như lưu ly, lặng lẽ liếc nhìn Tứ đệ, rồi lại quay đầu, dừng mắt trên quả anh đào trong tay, ngắm nhìn một cách chăm chú, không lộ ra chút cảm xúc nào, cũng không buồn tiếp lời.

Chẳng qua cũng chỉ là một đứa con chính thất tốt số mà thôi! Trương Nghi Đoan rủa thầm trong lòng, nhưng đành bó tay với hắn. Gió đêm thổi tung rèm xe, một tia nắng chiều rọi xuống quả anh đào trên đầu ngón tay Trương Nghi Chính, khiến màu đỏ càng thêm rực rỡ, đẹp đến nao lòng.

Trương Nghi Đoan lặng lẽ ghi nhớ hình ảnh đó, liếc nhìn thần sắc ca ca, trong mắt hiện lên đôi chút hứng thú, buông rèm xuống, quay người phân phó: “Hồi phủ! Ngựa xe chậm rãi thôi, đừng kinh động người đi đường.”

Trương Nghi Chính chậm rãi dùng hai ngón tay siết chặt quả anh đào. Quả anh đào đỏ mọng lập tức biến dạng, lớp vỏ mỏng như sắp vỡ ra, tựa hồ máu thịt mơ hồ. Nhưng hắn đột nhiên dừng lại, chậm rãi bỏ quả anh đào vào miệng, nghiền nát, rồi nuốt cả hột xuống.

Phủ Khang Vương nằm tại phường Trường Khang ở phía tây hoàng thành. Giống như mấy phủ vương và phủ công chúa khác, nơi đây được tu sửa trên nền dinh thự cũ của hoàng thân tiền triều, vừa lộng lẫy huy hoàng, lại vừa nhã nhặn tĩnh lặng. Ngoài nơi ở của Khang Vương, thì Tuyên Nhạc Đường, nơi ở của Khang Vương phi, là tinh xảo nhất, do danh gia thiết kế. Mỗi bước chân là một cảnh đẹp, chỉ cần đứng trước cửa sổ cũng có thể ngắm trọn bốn mùa luân chuyển.

Khang Vương phi, xuất thân từ Hùng gia, đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng vẫn giữ dung mạo đoan trang, da dẻ trắng mịn, vẻ mặt hiền hậu ôn hoà, ngày thường luôn mỉm cười, ngay cả với hạ nhân cũng chưa từng quát nạt. Thế nhưng lúc này, gương mặt bà chẳng vui vẻ gì, bà nghiêng người tựa sập gỗ, sắc mặt nhuốm màu bệnh tật, mắt đăm đăm nhìn chùm hương cầu hoa nhài rũ xuống từ xà nhà, ngẩn người chẳng nói lời nào.

Dù đã ngoài ba mươi tuổi, Trắc phi Tuyên thị vẫn xinh đẹp lộng lẫy, bà ta cũng nghiêng người ngồi một bên, giọng nói mềm mại dịu dàng trấn an Vương phi: “Vương phi chớ nên sầu muộn, thϊếp nghĩ trong chuyện này ắt có hiểu lầm gì đó. Bằng không, mọi người đều thấy rõ, Tam gia nửa năm nay đã khác trước rất nhiều, chẳng phải là kẻ hồ đồ không biết suy xét...”

Khang Vương phi chẳng buồn nghe, nhưng trên mặt vẫn điềm nhiên, chỉ thản nhiên nói: “Không cần biết có hiểu lầm hay không, rốt cuộc vẫn là hắn sai.”

Chưa để Tuyên thị kịp lên tiếng, bà đã phân phó đại nha hoàn đứng một bên: “Thu Toàn, ngươi đi xem thử, sao người còn chưa về?”

Tuyên Trắc phi liền thức thời im lặng, rũ mắt thưởng thức chiếc vòng ngọc trên cổ tay.

Chốc lát sau, Thu Toàn tiến vào bẩm báo: “Bẩm Vương phi, Tam gia cùng Tứ gia sắp đến nơi.”

Vừa dứt lời thì tiếng bước chân và lời chào vọng từ hành lang vào, Khang Vương phi lập tức xoay lưng lại, quay mặt vào trong.

Trương Nghi Chính cùng Trương Nghi Đoan vừa vào cửa đã thấy cảnh tượng ấy, liền hiểu ngay mẫu thân đang nổi giận. Trương Nghi Đoan đang định tiến lên thỉnh an và báo cáo kết quả công việc, thì thấy mẫu thân ruột là Tuyên Trắc phi đứng dậy đưa mắt ra hiệu. Hắn liền cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Nghĩ rằng mẫu phi đang giận, nhi tử xin không làm kinh động.”

Lại cẩn trọng dặn dò Trương Nghi Chính: “Tam ca, mẫu phi giao cho huynh.”

Trương Nghi Chính thần trí hoảng hốt, chỉ lơ đãng gật đầu.

Khang Vương phi vốn yêu thương nhi tử, dù có giận thì chỉ răn dạy đôi chút, điều đáng lo là khó thoát đòn roi trừng phạt của Vương gia.