Chương 35

Hứa Anh Ca bật cười ha hả, cười một hồi mới chậm rãi nói: “Nếu ngươi thật lòng muốn làm, ta cũng không ngăn cản. Nhưng còn phải xem người khác có bằng lòng giao cho ngươi làm hay không.”

Tử Ải đảo mắt: “Nhị nương tử ý là gì vậy? Hay là... ngài không định mặc bộ váy áo này...”

Nói tới đây, nàng bỗng hiểu ra, vẻ mặt rạng rỡ chợt tắt ngấm, buồn bã nhìn Hứa Anh Ca, không nói thêm lời nào. Chất vải đẹp đẽ quý giá như thế, đáng ra hợp với Hứa Anh Ca nhất, vậy mà lại để cho người khác hưởng lợi.

Hứa Anh Ca thật sự đã mệt mỏi với ánh mắt như vậy từ người khác, bèn làm như không nhìn thấy, chỉ điềm đạm mỉm cười: “Vải vóc thế này, đời ta e là chẳng có dịp mặc đến, giữ lại cũng chỉ phủ bụi, chi bằng thành toàn cho người khác.”

Thanh Ngọc đã yên lặng lôi từ chỗ sâu nhất trong tủ ra tấm vải rực rỡ ấy. Tấm vải gồm bảy sắc màu - cam, hồng, đỏ, lục, xanh, lam, tím - mỗi sắc một vẻ mà lại hòa quyện tinh tế. Như tấm sa cam trước mặt Hứa Anh Ca đây, sắc từ nhạt đến đậm dần dần chuyển tiếp, vừa rực rỡ lại hài hòa vô cùng. Một sức sống mãnh liệt bừng sáng, mỗi khi nàng nhìn đến tấm vải ấy liền nhớ đến một cái tên, đã rất lâu rồi chưa từng cất tiếng gọi: Thôi Thành.

Không thể không nói, ánh mắt của Thôi Thành năm ấy thật tốt, sắc màu này quả thật rất hợp với nàng. Tiếc rằng cuối cùng nàng vẫn không có cơ hội khoác lên mình. Ngón tay trắng muốt của Hứa Anh Ca khẽ vuốt ve mặt vải, cuối cùng dằn lòng, dùng sức ấn nhẹ một cái, rồi cẩn thận gói vào tay nải, buộc chặt lại.

Sáng sớm hôm sau, Tử Ải ôm tay nải đi theo sau Hứa Anh Ca tiến vào sân của Diêu thị. Nhà họ Hứa vốn có thói quen dậy sớm, trừ mấy đứa nhỏ ra, các nam nhân đã ra ngoài làm việc hoặc đi học, còn Phó thị thì đang cùng Hoàng thị thỉnh an và bàn gia sự với Diêu thị. Ba người mẹ chồng nàng dâu vừa thấy Hứa Anh Ca cười hì hì bước vào, liền vội bước đến đón: “Vừa sáng sớm đã tươi cười thế kia, hẳn là gặp chuyện gì vui lắm?”

Hứa Anh Ca mỉm cười hành lễ: “Thấy mẫu thân cùng hai vị tẩu tẩu khí sắc hồng hào, mấy đứa cháu trai cháu gái hoạt bát đáng yêu, trong lòng con cũng theo đó mà vui lây.”

Vừa nói, nàng vừa đưa tay vuốt má, nắm tay mấy đứa nhỏ chưa đến tuổi đi học, khiến bọn trẻ reo lên thích thú. Cả gian phòng lập tức ngập tràn tiếng cười đùa, la hét của lũ trẻ.

Diêu thị nhăn mặt, lấy tay che tai lại, than thở: “Lỗ tai nương đừng mong được yên tĩnh.”

Phó thị vội lên tiếng ngăn lũ trẻ: “Đừng nghịch nữa, đừng quấy tổ mẫu.”

Diêu thị lại khoát tay ngăn nàng: “Thôi đừng cản bọn nhỏ. Trẻ con mà, chỉ có mấy năm vô lo vô nghĩ như vậy, cứ để chúng tự nhiên đi. Chẳng phải chuyện gì thất lễ hay trái quy củ.”

Phó thị khẽ mỉm cười, rồi lui về một bên. Hoàng thị không phải trưởng tức, không cần làm ra vẻ nghiêm cẩn, huống chi tính nàng vốn hoạt bát, bèn nhẹ nhàng nhéo cằm Hứa Anh Ca một cái, cười bảo: “Ngày thường ta ở một mình trong phòng cũng thấy tĩnh lặng quá mức. Có Nhị muội muội ở đây, mới thấy không khí sinh động hơn hẳn.”

Sau khi trò chuyện đôi câu, Phó thị và Hoàng thị đều nhận ra Hứa Anh Ca có chuyện muốn nói riêng với Diêu thị, liền không để tâm đến tiếng cười đùa của bọn nhỏ nữa, dẫn chúng lui ra.

Hứa Anh Ca lúc này thưa lại chuyện Lê Ca cần may váy áo: “Con thì không có dịp dùng đến, con nghĩ sẽ để cho Tam muội muội, nhưng lại e Nhị thẩm nương không vui. Để đó thì tiếc, nên con xin giao cho mẫu thân định đoạt, tùy người xem nên dùng cho ai.”

Diêu thị nhìn thấy tấm vải bảy màu kia, trong lòng cũng có chút xúc động. Tấm vải này vốn là mùa xuân năm ngoái Thôi Thành nhọc công tìm được, rồi thông qua bà chuyển tận tay Hứa Anh Ca. Khi ấy, Thôi gia đã bước vào vòng xoáy. Hứa Phù vì không muốn để kẻ khác chiếm tiện nghi, nên còn gửi lại một phần lễ vật dày cho Thôi gia, nói là mua bán sòng phẳng. Sau này khi hai nhà từ hôn, sính lễ được hoàn lại, riêng tấm vải này vẫn chưa trả về.

Buồn thì có buồn, nhưng nghĩ kỹ cũng là nhân quả tuần hoàn. Tấm vải vốn do nhà mình bỏ tiền ra hoàn lễ, giờ dùng lại cũng chẳng sao. Diêu thị nhanh chóng thu lại tâm tư, đáp: “Đã là vật của con, thì để con tự mình đem cho. Tam muội muội con cũng sắp đến sinh nhật mười ba tuổi, ta cũng định chuẩn bị một món quà cho con bé. Nhị thẩm nương của con dù có giận, cũng không đến nỗi không cho Tam muội muội mừng sinh nhật.”

Hứa Anh Ca nói: “Trong nhà đã có các bậc trưởng bối chuẩn bị cho muội ấy, con đâu dám vượt mặt mọi người.”

Có Diêu thị ở đây, làm sao đến lượt nàng tự ý lo liệu chuyện ấy? Huống hồ, vạn nhất Mạo thị cùng hai vị tẩu tẩu chỉ định tặng đồ đơn giản, nếu nàng đưa ra thứ tốt, chẳng phải khiến người khác khó xử?

Diêu thị lập tức hiểu ý: “Cũng phải, thế thì thôi vậy. Mà ta còn chưa hỏi, con đã chuẩn bị tới đâu rồi? Cũng nên sắp xếp cho chỉnh tề một chút.”

Hứa Anh Ca vui vẻ đáp: “Đại tỷ cho con một bộ váy áo, từ vải vóc đến kỹ thuật may đều rất đẹp. Trước kia nương cũng từng cho may một bộ, mà con vẫn chưa mặc. Mấy hôm nay mấy nha đầu lại đang làm thêm, một ngày thay đến bốn bộ cũng đủ rồi!”

Diêu thị thấy nàng cười tươi, trong lòng cũng thấy ấm áp. Thích nhất là tính tình nàng nghĩ thoáng, dễ chịu, bèn thuận miệng nói: “Bọn ca ca con chiều nay sẽ trở về.”

Hứa Anh Ca nhẹ nhàng thở ra. Dù chưa chuyện này vẫn chưa chốt, nhưng cũng xem như đã có hồi kết. Chỉ cần Hứa gia chịu tiếp nhận, Triệu Thôi không cần đi theo tên hung thần kia nữa. Trở về nhà mình, tức là yên ổn thêm phần nào, cũng giảm bớt khả năng xảy ra chuyện chẳng lành.