Chương 34

Hứa Anh Ca không tiện nhiều lời về việc học hành của con cháu Hứa gia. Hơn nữa, Hứa Trừ nay cũng đã mười bảy mười tám tuổi, nếu bị mẫu thân mắng mỏ trước mặt nàng thì chẳng khác gì trò cười, làm hắn mất hết mặt mũi. Lúc này, nàng không nên nán lại quá lâu. Hứa Anh Ca bèn nói vài lời bâng quơ với Lê Ca rồi cáo từ trở về.

Vừa bước vào An Nhã Cư, Tử Ải đã ra đón với vẻ mặt đầy bực dọc: “Nhị nương tử, Tam gia kia thật quá đáng! Dám làm trò đem canh gà mà ngài gửi cho Đại gia!”

Hứa Anh Ca không khỏi ngạc nhiên: “Canh ta mang tới sao lại rơi vào tay hắn?”

Tử Ải tức giận kể: “Con trai Tô ma ma là Tô Đại Tường đưa canh tận tay cho Đại gia. Đại gia mở nắp ấm ra xem, rồi sai người mang thuốc trị thương chia ra cho Tam gia phủ Khang Vương và Triệu tứ gia. Nhưng vì canh là món mặn, sợ quấy rầy sự thanh tịnh nơi Phật môn, nên Đại gia cùng Triệu Tứ gia chuyển ra sau núi.”

“Ai ngờ Triệu Tứ gia vừa bưng chén canh lên, tên hung thần kia cũng tới. Hắn nói là ngửi thấy mùi canh gà thơm nên tìm đến, rồi mắng Đại gia không có lòng tốt, quên rằng hắn cũng là người bị thương, cũng cần tẩm bổ.”

“Đại gia đành mời hắn cùng ăn. Hắn không chút khách khí, lập tức nếm một chén, còn khen ngợi canh rất thơm ngon, lại hỏi ai nấu. Đại gia không muốn rắc rối nên bảo là do đầu bếp nữ trong phủ làm. Ai ngờ hắn lại dây dưa đòi mua bằng được đầu bếp ấy, nói là để tặng Khang vương gia và Vương phi.”

“Đại gia không còn cách nào, đành nói thật là Nhị nương tử làm. Thế là hắn chẳng nói chẳng rằng, cướp luôn chén canh của Triệu Tứ gia, hắt cả vào người y. Triệu tứ gia còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã nhân cơ hội đổ cả bình canh đi, không cho ai uống. Đại gia giận lắm, hắn lại nói: “Có gì mà quý, chẳng qua là một nồi nước thôi. Nếu Đại gia tiếc, ngày khác ta đền mười nồi cũng được!”

Hứa Anh Ca á khẩu không đáp được lời nào. Một bát canh chỉ là cái cớ, phát tiết với nàng và Triệu Thôi mới là điều hắn nhắm tới. Quả là xui xẻo, chẳng hiểu vì sao lại dây vào loại người khó đối phó này. Rốt cuộc là nàng đắc tội hắn, hay Triệu Thôi từng gây thù với hắn? Nghĩ mãi vẫn không ra.

Thanh Ngọc thấy nàng trầm mặc, liền đưa mắt ra hiệu cho Tử Ải đang lải nhải không ngớt, rồi kéo nàng ta ra ngoài: “Ngươi mới mười sáu mười bảy tuổi, sao lại giống lão bà bảy tám chục cứ lải nhải không thôi!”

Tử Ải lúc ấy mới nhận ra mình lỡ lời, vội cười nói: “Nhị nương tử đừng phiền lòng! Trời có mắt cả! Giờ chẳng qua thời cơ chưa tới thôi.” Nói rồi chuồn theo Thanh Ngọc.

Hứa Anh Ca hoàn hồn, bật cười: “Chạy gì mà chạy? Mau đem tấm vải hà dạng sa ra cho ta xem.”

Tử Ải lập tức phấn khởi: “Người cũng nghĩ thông rồi sao? Nô tỳ sớm đã muốn thử tay nghề một phen. Người cứ để cho nô tỳ làm, nhất định sẽ dốc toàn lực.”

Cũng không trách nàng ấy hưng phấn như vậy. Mảnh vải này vô cùng hiếm có, không phải sản phẩm của Đại Hoa, mà là từ Tấn quốc, vốn một phiên bang đối nghịch, nay đang chiếm giữ một phương. Nghe nói mảnh vải này được sáng tạo bởi thế tử Hoàng Khắc Địch để mừng sinh thần mẫu phi mình.

Vải dùng loại tơ xuân thượng hạng, dệt bởi thợ giỏi nhất trong lúc tráng niên sung sức, kỹ nghệ tinh xảo, lại trải qua bốn mươi chín bước nhuộm màu bí truyền. Vải làm ra óng ánh rực rỡ, đẹp như dải ngân hà nơi chân trời, mỹ lệ khó diễn tả.

Loại vải này vốn không bán ngoài thị trường, nhưng không rõ vì sao lại xuất hiện tại kinh thành nửa năm sau sinh nhật Tấn Vương phi. Từ đó, trở thành món hàng hiếm lạ được các quý nữ tranh nhau săn đón. Nay tuy không còn hiếm có như trước, nhưng vẫn là vật trân quý.

Tử Ải vốn là người khéo tay, đam mê nữ công, từ lâu đã ao ước được thử tay nghề với mảnh sa hà dạng ấy, nhưng chưa có cơ hội. Nay Hứa Anh Ca chịu buông lòng, cuối cùng cũng đồng ý cho nàng làm.

Thanh Ngọc ổn trọng hơn một chút, đoán chừng việc này có liên quan đến những lời mà Tam nương tử từng nói. Nhớ lại lai lịch của tấm vải này gắn với những chuyện Hứa Anh Ca đã trải qua trong nửa năm qua, nàng không khỏi thở dài một tiếng. Lại nhìn sang Hứa Anh Ca, chẳng thấy trên mặt nàng có chút u sầu nào, ngược lại còn vừa cười vừa trêu ghẹo Tử Ải: “Thật sự muốn làm đến vậy sao?”

Tử Ải vẫn vô tư, vui vẻ đáp: “Dĩ nhiên rồi, Nhị nương tử đã cho phép nô tỳ làm mà.”

Hứa Anh Ca chậm rãi nói: “Loại vải này không phải vật thường, nếu lỡ tay cắt hỏng thì ngươi tính sao? Lấy gì mà đền bù?”

Tử Ải lập tức bị dọa sợ ngây người, đôi mắt nhỏ trừng lớn nhìn chằm chằm Hứa Anh Ca, lúng túng đến mức không thốt nổi nên lời. Muốn nói lấy tiền tiêu vặt của mình ra đền, lại nghĩ kỹ mình vốn là hạ nhân, có bao nhiêu tiền chứ, lấy gì mà bù? Nhưng nếu không cho làm, thì tay lại ngứa ngáy khó chịu.