Liên quan đến việc hôn nhân giữa nàng và Triệu Thôi, Hứa Anh Ca không hay biết gì về những suy nghĩ và dự định của mẹ con Diêu thị. Tuy vậy, nàng vẫn cảm nhận được sự quan tâm và săn sóc chân thành từ họ. Nàng quyết định không nghĩ ngợi nhiều nữa, chỉ an ổn đón nhận, vui vẻ tận hưởng phần tình cảm ấy.
Bữa cơm chiều hôm ấy là bữa cơm đoàn viên, cả nhà, bao gồm cả Nhị phòng và Tam phòng, đều có mặt. Được Hứa Hạnh Ca đích thân mời tới, bề ngoài Mạo thị tỏ vẻ không quá quan tâm, nhưng cử chỉ và lời nói của bà ta lại mềm mỏng hơn hẳn. Không khí hòa thuận nhẹ nhàng, đúng là một bữa cơm sum vầy trọn vẹn.
Ăn xong, Hứa Hạnh Ca cáo từ rời đi. Hứa Anh Ca thấy da Diêu thị hơi khô, đoán là do đổi mùa, liền sắp xếp cho mẫu thân nằm nghỉ trên giường bên cửa sổ, rồi tự tay chế mặt nạ mật ong đắp cho bà.
Khi ấy trời đang ráng chiều rực rỡ, ngân hà dần hiện, gió đêm mát dịu, đúng là khoảng thời gian thư thái nhất trong ngày. Diêu thị nằm trên giường ngắm Hứa Anh Ca bận rộn tới lui, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc ấm áp, liền ra hiệu cho Hứa Anh Ca nằm xuống bên cạnh, dặn Lục Phỉ: “Cũng đắp mặt nạ cho Nhị nương tử đi, để mẹ con ta trò chuyện đôi chút.”
Hứa Anh Ca cảm nhận được tình thương yêu từ Diêu thị, nhưng cũng không muốn vượt quá phép tắc, chỉ cười rồi ngồi sát lại bên cạnh, đuổi Lục Phỉ ra ngoài: “Con mới làm hôm qua rồi.”
Diêu thị cũng không ép nàng, hai người cùng nhau trò chuyện vài câu tâm tình.
Mẹ con đang trò chuyện thì Hứa Hành bước vào. Vừa trông thấy một nữ nhân đắp mặt nạ trắng toát nằm trên sập, ông giật mình nhảy dựng lên: “Cái gì thế này!”
Hứa Anh Ca luôn giữ lễ nghi trước mặt ông, lập tức đứng dậy hành lễ, khóe môi lại không nén được khẽ cong lên. Diêu thị cũng có chút xấu hổ, chậm rãi ngồi dậy, giận dỗi nói: “Có phải là lần đầu tiên thấy đâu!”
Hứa Hành hơi bối rối, ho một tiếng rồi nói: “Ngoài kia còn có việc, ta đi đây.”
Vị dưỡng phụ này xưa nay vốn không lui tới hậu viện vào buổi tối nếu không có chuyện gì, lần này ông đến tìm Diêu thị chắc chắn là có việc cần. Hứa Anh Ca vội giữ ông lại: “Phụ thân đã vất vả cả ngày, nên nghỉ ngơi một chút. Nữ nhi xin phép lui về trước.” Nói rồi nàng dâng trà cho Hứa Hành, hành lễ cáo lui.
Khi đến gần rèm cửa, lờ mờ nghe được Hứa Hành lẩm bẩm: “Tuổi tác một đống rồi, còn học tiểu cô nương làm mấy chuyện này...”
Diêu thị cười nhạt đáp: “Nữ tử trang điểm cũng chỉ vì người mình thương mà thôi...”
Hứa Anh Ca không khỏi mỉm cười, chỉ cảm thấy gió đêm hôm nay đặc biệt dịu dàng, đến cả những vì sao trên trời cũng sáng ngời lạ thường.
Đi đến ngoài cửa viện, thấy giờ giấc cũng vừa vặn, nàng liền phân phó Tử Ải: “Ngươi ra ngoài dò hỏi một chút xem, người được phái đến chùa dâng hương và tặng đồ đã về chưa. Nếu đã trở lại thì hỏi kỹ càng tình hình bên đó thế nào, Đại gia có chịu uất ức gì không, còn cần thêm thứ gì nữa không.”
Tử Ải lĩnh mệnh rời đi, Hứa Anh Ca cũng không quay về phòng, thong thả đi đến sân viện của Nhị phòng. Vừa vào cửa đã thấy Lê ca đang ngồi chán nản ngoài hành lang, chống má phát ngốc, nàng không nhịn được bật cười, dịu dàng hỏi: “Tam muội đang nghĩ gì vậy?”
Lê ca vội vàng nhường chỗ ngồi cho nàng, khuôn mặt ngây thơ lộ ra nụ cười ngọt ngào chân thành: “Nhị tỷ tỷ sao lại rảnh rỗi đến đây? Mau ngồi xuống đây.”
Hứa Anh Ca ngồi sát bên nàng, cười nói: “Ta tới xem muội chuẩn bị thế nào rồi, có cần ta giúp gì không?”
Lê ca còn nhỏ, thường ngày ít khi ra ngoài, Tôn thị lại càng ít lộ diện. Nay muốn tham dự yến hội náo nhiệt tại phủ Tướng quân, tất nhiên phải chuẩn bị chu toàn. Hứa Anh Ca e rằng hai mẹ con họ vì sĩ diện mà quá đỗi cẩn trọng, sợ làm phiền người khác, cho dù có khó xử cũng không chịu mở lời.
“Đa tạ Nhị tỷ tỷ, không có việc gì đâu ạ.” Lê ca khẽ mím môi cười, gương mặt nhỏ nhắn thoáng ửng hồng: “Chỉ là nương muốn làm cho ta bộ y phục mới, nhưng lại không biết nên chọn kiểu dáng nào cho đẹp. Cảnh mụ mụ nói nên dùng vải hà dạng sa để may váy ngàn lớp, nhưng nương lại cho rằng chất liệu ấy quá xa xỉ, không hợp với tuổi tác lẫn gia cảnh của ta, nên đề nghị dùng vải hai màu đỏ và vàng phối hợp may váy, vừa giản dị lại dễ làm.”
“Cảnh mụ mụ lại nói dạo này nữ quyến nhà phú quý đều chuộng dùng kiểu kia, ta tuy không cần lấn át người khác, nhưng cũng không thể bị chê kém. Tam ca cũng tán thành với Cảnh mụ mụ. Bây giờ trong lòng ta thật sự phân vân, nếu Nhị tỷ tỷ có ý kiến gì hay thì nói giúp nương ta một tiếng, đỡ cho người phải nhọc lòng.”
Tuy nàng không nói rõ ràng, nhưng Hứa Anh Ca cũng đoán được hẳn trong nhà đã nảy sinh tranh cãi, không khí có phần không vui. Hà dạng sa là chất liệu may mặc thịnh hành nhất mấy năm gần đây, được công nhận là quý giá và mỹ lệ nhất, ánh lên rực rỡ như mây trời ráng chiều. Với một tiểu cô nương lần đầu ra mắt, mặc một bộ y phục như vậy thật ra cũng không quá đáng.
Tôn thị chẳng qua là quá mức cẩn trọng. Nếu Nhị thúc Hứa Huy còn sống, hoặc Hứa Trừ đã ra làm quan, thì Nhị phòng không cần dựa vào Đại phòng mà sống qua ngày, và Tôn thị sẽ không tiếc dùng vật tốt nhất cho nữ nhi.
Nàng chợt nhớ mình còn một tấm hà dạng sa, lại không còn cơ hội mặc nữa, giữ lại cũng chỉ để bụi trần phủ kín, chi bằng đem tặng Lê ca, giúp nàng chuẩn bị thật tốt cho việc kết thân.
Trong lòng Hứa Anh Ca đã hạ quyết tâm, nhưng chưa vội nói ra, chỉ mỉm cười hỏi: “Nhị thẩm đang ở đâu?”
Lê ca chun mũi về phía phòng bên trái, nhỏ giọng đáp: “Đang hỏi chuyện học hành của Tam ca, chắc phải nửa canh giờ nữa mới xong.” Rồi nàng le lưỡi, tinh nghịch nói tiếp: “Tam ca lại bị mắng rồi, ta còn thấy khổ cho huynh ấy.”