Chương 32

Không cần nhiều lời, Diêu thị và Hứa Hạnh Ca đều hiểu rõ chuyện này hàm chứa đủ loại ẩn tình. Phủ Khang Vương vốn không phải là nhà thường dân, nói cho cùng cũng là nơi quyền quý cao sang. Nay con cháu nhà họ lại bị đánh đến mức không dám ra mặt, trong lòng Khang Vương Phi tất nhiên chẳng dễ chịu gì. Nhưng có thể giữ được bình tĩnh, xử sự theo lẽ thường đã là không tệ, họ cũng không cần mong phủ Khang Vương thật sự đến tận nơi xin lỗi hay an ủi người bị hại.

Trong chuyện này, Hùng phu nhân hẳn đã tốn không ít công sức hòa giải. Diêu thị bèn nói: “Thay ta chuyển lời cảm tạ đến bà bà con, thật sự đã khiến người phải bận lòng. Ngày khác ta sẽ đích thân đến cửa tạ ơn.”

Hứa Hạnh Ca đáp: “Con nhất định sẽ chuyển lời. Phủ Khang Vương chắc cũng dừng lại ở đây, sẽ không đến gây phiền nữa. Có điều, muốn Vương Phi kềm giữ được tên hung thần ấy, không để hắn lại gây chuyện nữa thì vẫn cần thêm chút thời gian.”

“Nếu hắn có hành động, chúng ta sẽ tính sau. Hiện tại chưa phải lúc. Con đã bàn bạc với Tử Khiêm, làm sao hóa giải oan gia, không nên kết thêm thù oán. Đợi mấy hôm nữa, chờ tên hung thần kia lành vết thương rồi thì mời hắn ra ngoài chơi vài lần, dần dần hòa hoãn lại. Nếu hắn chịu nể mặt bề trên thì là tốt nhất, còn nếu không, lại cứ muốn trả thù cho bằng được, vậy thì cứ để hắn phát tác sớm cho dễ đối phó.”

“Cũng chỉ có thể như vậy.” Diêu thị chẳng có biện pháp nào khác, chỉ đành bình tĩnh quan sát tình hình. Thấy Hứa Hạnh Ca như còn điều gì muốn nói, bèn dặn Hứa Anh Ca: “Không phải con đang nấu canh gà sao? Cũng để tỷ tỷ con nếm thử một chút.”

Hứa Anh Ca tuân lệnh: “Tỷ tỷ có lưu lại ăn cơm chiều không? Tiểu Ngũ đệ muốn ăn bánh bao chay, ta cũng định làm nhiều một chút để tỷ mang về. Ta nhớ rõ Như Lang cũng thích món ấy.”

Diêu thị lập tức nhíu mày: “Tam thẩm lại gây phiền phức cho con hay sao?”

Tuy nói trẻ con thèm ăn là chuyện thường tình, mà tay nghề Hứa Anh Ca lại thực sự không tồi, nhưng Mạo thị làm sao có thể lâu lâu lại sai nàng nấu nướng thay? Có phải là nha đầu trong nhà họ đâu! Thật là quá đáng!

Hứa Anh Ca bật cười nói: “Không phải đâu! Tam thẩm là nghe nói phủ Tướng quân sắp tổ chức mã cầu nên muốn đưa Ngũ đệ đi xem để mở mang tầm mắt, luyện gan dạ. Còn bánh bao chay là Ngũ đệ đọc Tam Tự Kinh cho con nghe, con đã hứa sẽ làm cho đệ ấy ăn.”

Hứa Hạnh Ca hiểu ý nàng, liền thở dài: “Tính thẩm ấy vẫn vậy! Cũng được, sau này ta sẽ đích thân mời Tam thẩm, Nhị thẩm và Tam muội muội nữa.”

Hứa Anh Ca nói hết điều cần nói, bèn vào bếp.

Diêu thị liền cho lui hết người bên cạnh, rồi hỏi Hứa Hạnh Ca: “Con còn gì muốn nói?”

Hứa Hạnh Ca hạ giọng: “Nương à, thật sự phải định hôn sự với nhà họ Triệu sao? Giờ chưa ai biết chuyện này, cả nương và phụ thân cũng chưa đích thân đồng ý với họ, có cần cân nhắc lại lần nữa?”

Sau khi nghe Võ Tiến kể lại lời răn đe của Trương Nghi Chính rằng “không nên kết thân với nhà họ Triệu” và thề không tha cho Triệu Thôi, trong lòng Hứa Hạnh Ca vẫn cứ thấy bất an.

Diêu thị trầm tư một lúc, rồi trả lời: “Bằng không thì biết làm sao? Chưa nói đến gia thế hay diện mạo của Triệu Thôi, chỉ riêng chuyện năm xưa thì hắn đã lún quá sâu, không dễ dàng mà đoạn tuyệt. Bên cạnh đó, tuy chức vị của hắn không quá nổi bật, nhưng cũng không làm gì sai để ai nắm thóp. Phụ thân con cũng có chút danh tiếng, há có thể vì chuyện này mà cúi đầu trước một kẻ suốt ngày ăn chơi, chẳng biết lao động?”

Lại thở dài một hơi, bà nói tiếp: “Huống chi, chính miệng Hứa Phù đã chấp thuận hôn sự, Anh Ca cũng không phản đối hay phiền lòng gì. Chúng ta chẳng thể đơn phương cản trở.”

“Có gì là không được? Chúng ta chỉ muốn điều tốt nhất cho Anh Ca.” Hứa Hạnh Ca vốn luôn tin tưởng muội muội: “Anh Ca quá hiểu chuyện! Chẳng qua muội ấy đang thuận theo ý mọi người mà thôi, chứ đâu phải thật lòng chấp thuận! Để con nói chuyện với nàng, nàng sẽ hiểu chúng ta là muốn tốt cho nàng.”

Bằng không, sau này gả đi rồi, chẳng may Triệu Thôi gặp tai ương gì thì người chịu khổ vẫn là Hứa Anh Ca.

Diêu thị thở dài: “Chính vì nàng quá hiểu chuyện, nên ta mới không muốn lại ép nàng. Cứ để yên đó xem xét tình hình rồi tính. Dù sao nhà họ Triệu cũng chưa đến cầu hôn, con cũng đừng nhắc chuyện này với nàng nữa, kẻo nàng lại lo nghĩ.”

Hứa Hạnh Ca cũng thở dài: “Nàng quả thật không may...”

Diêu thị tiếp lời: “Đúng là vận khí thì chưa được tốt lắm, nhưng cũng không thể nói là không có phúc.”

Hứa Hạnh Ca gật đầu tán thành: “Cũng xem như có phúc khí, lần nào cũng có thể hóa nguy thành an, lần này chắc cũng không khác gì.” Nàng nói xong liền đứng dậy: “Con đi thăm Nhị thẩm nương và Tam muội muội, mẫu thân có đi cùng con không?”

Diêu thị cũng đứng dậy, cùng nàng bước ra cửa: “Tam muội muội đã đến tuổi cập kê, mấy ngày trước Nhị thẩm nương còn nhắc với ta xem có nhà nào thích hợp không. Con giúp lưu tâm một chút, chọn lựa vài người hợp ý để nàng xem qua. Nhị thúc phụ của con chỉ có duy nhất một nữ nhi này.”

Hứa Hạnh Ca có chút thiếu kiên nhẫn, hơi giận dỗi đáp: “Biết rồi, con đâu còn là tiểu hài tử nữa.”

Diêu thị nhẹ nhàng nói: “Trong mắt ta, các con mãi mãi là những đứa trẻ mà chúng ta luôn nhọc lòng lo lắng.”