Chương 30

Chuyện này không thể giấu được, mà cũng chẳng cần phải giấu, Hứa Anh Ca thản nhiên đáp: "Quả thật có chuyện đó."

Mạo thị bưng chén trà, khẽ nhấp một ngụm. Gương mặt diễm lệ như ẩn như hiện sau làn hơi nước, giọng điệu nhàn nhạt: "Đã định ngày chưa? Đã mời ai?"

Hứa Anh Ca đáp: "Ngày thì chưa định, chỉ nói là đợi qua một thời gian. Còn khách khứa thế nào, con cũng không rõ. Tam thẩm nếu muốn biết, có thể chờ tỷ tỷ tới rồi hỏi nàng. E rằng hai hôm nữa nàng sẽ ghé qua một chuyến."

Mạo thị cười nhạt: "Ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, đâu đến mức phải đi dò hỏi mấy chuyện vụn vặt ấy? Nếu ta thật sự đi hỏi, thì lại bị người ta cười là lắm chuyện."

Bà ta nói tới đó thì dừng, Hứa Anh Ca không tiếp lời, quay sang bảo Hứa Trạch đang chơi bên cạnh: "Ngũ đệ, hãy đọc Tam Tự Kinh cho ta nghe nhé."

Hứa Trạch vốn hiền lành, liền đọc cho nàng nghe, đọc xong lại ngẩng đầu nũng nịu với Hứa Anh Ca: "Nhị tỷ tỷ, ta muốn ăn bánh bao chay."

Hứa Anh Ca bật cười, xoa xoa mái tóc vàng hoe của hắn: "Được rồi, đệ muốn ăn gì thì Nhị tỷ sẽ làm cho."

Mạo thị liền "bộp" một cái vỗ vào đầu Hứa Trạch: "Con đúng là đứa ngốc, suốt ngày chỉ biết nghĩ đến bánh bao chay, thế thì làm nên trò trống gì cho đời!"

Hứa Anh Ca vội vàng che chở Hứa Trạch, không để hắn bị đánh: "Tam thẩm, xin đừng đánh vào đầu Ngũ đệ, lỡ bị ngốc thật thì biết làm sao?"

Mạo thị luôn mong Hứa Trạch sau này thành tài, nghe vậy cũng không đánh nữa, chỉ hậm hực nói: "Sinh ra đã vụng về, đánh hay không đánh cũng vậy thôi."

Giống hệt như phụ thân nó! Nghĩ đến trượng phu vì chân bị tật mà không thể ra làm quan, tính tình thường ngày trầm lặng, chẳng thích giao du, cái gì cũng không tranh không giành, Mạo thị càng thấy bực bội. Chỉ tiếc là không thể để người ngoài nghe mấy lời oán than này, bà ta cố nhịn mà không kềm nổi, đành lẩm bẩm: "Ta nghĩ cuộc đời này chẳng còn gì để trông mong nữa."

Hứa Anh Ca mỉm cười: "Nếu Tam thẩm thật tình nghĩ vậy, cuộc sống này mới thật sự là không còn hy vọng. Ngũ đệ rồi sẽ trưởng thành, ai biết được tương lai hắn sẽ ra sao?"

Tuy nàng chưa từng kết hôn, nhưng đã sống qua hai đời, nên thấu hiểu không ít chuyện. Dĩ nhiên nàng biết Mạo thị nghĩ gì, oán thán điều chi. Song cách nhìn của nàng không giống Mạo thị. Tam thúc Hứa Lai có tướng mạo đoan chính, tính tình ôn hoà, hiểu lễ nghĩa, có học thức, lại hiền lành chu đáo, không hề có thói hư tật xấu gì, thậm chí còn chưa từng bước chân vào chốn phong trần, quả thực là một trượng phu tốt. Dù chân ông ấy có tật, nhưng nhà này cũng chẳng cần ông phải làm lụng vất vả để nuôi gia đình. Nếu năm xưa Mạo thị không cam lòng thì đừng nên nhận lời gả. Giờ gả rồi lại hối hận, than trách thì có ích gì?

Mạo thị im lặng, Hứa Anh Ca đợi hồi lâu vẫn không thấy bà lên tiếng hay nhúc nhích. Đến nỗi Hứa Trạch buồn ngủ, bà bèn ôm hắn vào lòng mà không nói gì thêm. Hứa Anh Ca bắt đầu thấy mất kiên nhẫn, không nhịn được quay mặt đi, che miệng khẽ ngáp. Nha hoàn Minh Lộc bên cạnh Mạo thị thấy vậy liền lén chọc nhẹ bà một cái, Mạo thị mới như sực tỉnh, cười nói: "Quấy rầy giấc ngủ trưa của con rồi, mong con đừng ghét bỏ ta lắm lời."

Hứa Anh Ca trả lời khách sáo: "Sao lại thế được, Tam thẩm là khách quý, con hoan nghênh còn chưa kịp nữa là."

Nàng không trách Hứa Trạch phiền, nhưng quả thực có phần không ưa Mạo thị.

"Ta cũng nên về thôi." Mạo thị biết điều, mỉm cười đứng dậy, giao Hứa Trạch cho Minh Lộc bế, tự mình phủi lại nếp áo, rồi lại vuốt nhẹ thái dương đầy vẻ yểu điệu, nói: "Nghe nói mã cầu của phủ Tướng quân năm nay đặc biệt xuất sắc. Từ khi sinh ra đến giờ, Ngũ đệ con chưa từng được thấy cảnh náo nhiệt như vậy."

Nói xong cũng không đợi Hứa Anh Ca đáp lời, bà ta rời đi, dáng vẻ nhẹ nhàng mà xa xăm.

Hứa Anh Ca bừng tỉnh, thì ra hôm qua nàng chỉ thông báo cho mẫu tử Nhị phòng chuẩn bị y phục dự tiệc, mà lại quên mất chưa báo cho Tam phòng. Vì vậy mới khiến Mạo thị hiểu lầm rằng phủ Tướng quân không để tâm đến họ. Bà ta mới sinh lòng phiền muộn, cố ý thông qua nàng để nhắc nhở Hứa Hạnh Ca đừng quên Tam phòng.

Thanh Ngọc và Tử Ải cũng đã hiểu lý do Mạo thị đến đây. Tử Ải thì thầm: “Tam phu nhân đúng là nghĩ ngợi nhiều rồi! Chẳng lẽ phủ Tướng quân chỉ mời những người khác trong nhà mà cố tình bỏ qua người sao? Từ trước tới nay đã từng hắt hủi người lần nào chưa? Nghe nói thuở thiếu thời, gia tộc Tam phu nhân ở tiền triều cũng là thế gia quyền quý, sao giờ đây lại nhỏ nhen như vậy?”

Hứa Anh Ca liền quở trách: “Chớ có nhiều lời, lo làm việc đi.”

Mạo thị vốn là người có bề ngoài mềm yếu nhưng lòng dạ lại rất cứng cỏi. Thuở còn trẻ, bà ta là quý nữ cao cao tại thượng. Sau khi gia tộc sa sút, kế sinh nhai không thuận, đành phải gả cho Hứa Lai. Bà luôn cho rằng Hứa Lai không có chí tiến thủ, thua kém người khác, nên trong lòng dồn nén một bụng oán khí, tính tình cũng nhạy cảm hơn.