Hai chị em Hứa Hạnh Ca vội đi tới chính viện. Vừa đến nơi thì gặp Võ phu nhân Hùng thị cùng người trong phủ đưa Diêu thị ra ngoài. Sắc mặt Diêu thị trông có phần khó coi, khiến Hứa Anh Ca thêm lo lắng, nhưng không tiện hỏi han trước mặt người ngoài. Lên xe ngựa, Diêu thị mới cất lời: “Tỷ phu con tạm thời có quân vụ, không thể lưu lại, nên phải về trước.”
Hứa Anh Ca nhớ lại thần sắc khó coi của bà lúc nãy, đoán rằng bà đang giấu điều gì, bèn thử dò hỏi: “Ca ca bọn họ ở lại nơi đó có nguy hiểm gì không?”
“Tạm thời chắc chưa đến mức ấy.” Diêu thị ngẫm nghĩ một lúc, rồi nở nụ cười trấn an: “Võ phu nhân đã đồng ý, ngày mai bà ấy sẽ đưa con đến thăm Khang Vương phi. Không phải chuyện gì lớn, con cứ yên tâm.”
Hứa Anh Ca không hỏi thêm, chỉ rúc vào bên cạnh bà, xoa bóp tay chân cho bà. Diêu thị thoải mái nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng không khỏi hụt hẫng khi nhớ lại lời Võ phu nhân.
Đắc tội hoàng thất, nói không lo là giả. Nhưng nếu chỉ vì một câu uy hϊếp của tên hỗn trướng kia mà Hứa gia phải từ chối hôn sự với Triệu Thôi, thì ngày sau Hứa Hành còn mặt mũi nào bước chân vào chốn quan trường? Làm sao còn đảm đương nổi danh tiếng đại nho hai triều? Hứa gia cũng không còn chỗ đứng nơi kinh thành này. Bởi vậy, việc hôn nhân này nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, nhất định phải duy trì đến cùng.
Về đến phủ, Diêu thị liền giấu đi nét phiền muộn vừa rồi, khôi phục dáng vẻ ung dung, thản nhiên thường ngày. Bà hỏi han việc nhà, ân cần thân thiết với con cháu như mọi ngày.
Các phòng các viện tuy có nhiều đồn đoán, nhưng không ai dám tùy tiện bàn tán sau lưng bà, bèn chuyển ánh mắt về phía Hứa Anh Ca. Nàng vẫn bình tĩnh như không, thái độ điềm nhiên như nước lên thì chống, giặc đến thì đánh, cùng hai nha hoàn lo việc thêu vá. Đợi khi đã đuổi hết những kẻ tò mò, nàng liền đặt kim chỉ sang một bên, dựa mình bên cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần.
Xét triều Đại Hoa hiện tại cũng như tiền triều Đại Dụ vừa bị diệt vong, thì so với những triều đại nàng từng biết đến trước kia, quả thực không có điểm nào tương đồng. Dân phong nơi đây cởi mở, tuy có phân biệt nam nữ nhưng vẫn khá phóng khoáng: nam tử trọng võ, nữ tử không bị bó chân, cũng chẳng cần phải che đậy kín mít. Thậm chí, y phục nữ giới còn có áo váy lụa mỏng hở ngực.
Tuy nữ tử không thể tùy tiện xuất hiện giữa chốn đông người, song việc cưỡi ngựa ra phố cũng chẳng bị xem là tội lỗi tày đình hay chuyện ghê gớm gì. Phụ nữ không bị ép phải thủ tiết, quả phụ tái giá cũng chẳng phải điều gì xấu xa, đáng bị chỉ trỏ.
Mã cầu thậm chí còn là môn vận động mạo hiểm được giới thượng lưu cả nam lẫn nữ hết sức yêu thích, cũng là một trong những hoạt động thường xuyên được tổ chức trong quân doanh.
Quan sát tập tục, y phục và phong thái dân tình nơi đây, dường như có phần giống với thời Ngũ Đại. Nhưng nếu bảo là Ngũ Đại, thì lại không hẳn. Nhiều lễ nghi, cách xưng hô, vật dụng gia đình đều đã có sự thay đổi. Các bộ gia cụ vốn đã lưu hành từ lâu, còn những nhân vật nổi bật cũng không giống trong lịch sử nàng biết. Rốt cuộc bắt đầu từ thời nào mà chuyển biến như vậy, nàng không thể đoán được.
Khi mới xuyên đến, nàng rất mơ hồ, dù cố gắng suy đoán cũng không thể biết mình đang ở đâu, càng không thể biết tương lai ra sao để nắm bắt cơ hội. Ngoài một trái tim mạnh mẽ có phần già dặn, một đầu óc mang theo những suy nghĩ không hợp thời, đầy ắp những lối ăn chơi, trò tiêu khiển và tin tức linh tinh chẳng ăn nhập gì với thời đại này, nàng không còn ưu thế nào khác. Ngay cả chút khí thế vương giả cũng chỉ dọa được mấy tiểu thị nữ bên cạnh. Đã vậy còn xui xẻo xuyên vào giữa thời loạn thế, phải nỗ lực sinh tồn mới sống sót.
Nhưng đến đâu hay đến đó, nàng cũng không định làm người thay đổi lịch sử, chỉ mong sống bình yên, trải qua ngày tháng an ổn là đủ. Huống chi không bị bó chân, lại có thể tự do xem nam nhân đánh mã cầu, thỉnh thoảng còn được tham gia đánh trận, vậy cũng coi như vận may.
Hứa Anh Ca trở mình, tâm tình thoải mái, dặn dò Linh Đang: “Đi nói với Nhị phu nhân và Tam nương tử, mấy ngày nữa Đại tỷ tỷ sẽ tổ chức yến hội ở trang viên gần kinh thành. Tỷ sẽ mời rất nhiều khách, nhắc Tam nương tử chuẩn bị y phục từ sớm.”
Sau khi Linh Đang đi, Tử Ải nói: “Không biết Nhị phu nhân có cho phép Tam nương tử đi không?”
Nhị lão gia Hứa Huy mất sớm, Nhị phu nhân Tôn thị thủ tiết từ khi còn trẻ, không tái giá, dồn hết tâm trí dưỡng dục hai đứa con. Nhưng tính tình bà nghiêm khắc, dạy con cũng khắt khe. Con trai Hứa Trừ mười bảy tuổi, đang học tại Quốc Tử Giám, tính tình không hoạt bát nhưng cũng không ngốc nghếch. Còn con gái Lê Ca mới mười ba tuổi, bị quản nghiêm quá mức, không được tự ý ra khỏi viện nếu không có phép. Diêu thị, Hứa Hạnh Ca và Hứa Anh Ca thỉnh thoảng tìm cơ hội dẫn Lê Ca ra ngoài chơi, nhưng không phải lần nào Tôn thị cũng đồng ý.
Hứa Anh Ca cười: “Nhất định sẽ cho phép.”
Thanh Ngọc muốn chọc nàng vui, bèn hỏi: “Nhị nương không phải thần tiên, sao biết chắc Nhị phu nhân sẽ đồng ý?”
Vì Lê Ca cũng đến tuổi bàn chuyện hôn sự, mà lễ hội lần này lại có không ít thanh niên xuất thân tốt lui tới. Tôn thị tuy nghiêm cẩn nhưng không phải người ngu ngốc, tất sẽ nhận ra cơ hội này. Bởi vậy, bà không những đồng ý cho Lê Ca đi, mà còn rất vui mừng, tận tâm chuẩn bị cho con gái. Nhưng những lời này không tiện cho một cô nương mười sáu tuổi như nàng nói ra, nên Hứa Anh Ca chỉ cười bí hiểm, đáp: “Ta biết là được, không tin thì cược một phen?”