Chương 25

Mọi người ngồi lại ngay ngắn, im lặng tiến đến đại môn của Võ gia. Cách bố trí của Võ gia và Hứa gia tuy đều tinh xảo nhưng lại có phần khác biệt. Người luyện võ, dụng binh, vốn coi trọng sự rộng rãi và dứt khoát. Bởi vậy, sau khi bước qua đại môn là một sân luyện võ thênh thang, bằng phẳng. Đi hết sân luyện võ, lại xuyên qua một loạt các gian nhà, mới tới được cửa nhị môn.

Hứa Hạnh Ca vận trên người áo ngắn màu vàng nhạt bằng lụa mỏng, bên dưới là váy lụa xanh ngọc thắt eo cao, trang sức ngọc bích nạm vàng lộng lẫy, điểm trang diễm lệ rạng ngời.

Nàng mỉm cười bước đến đỡ Diêu thị xuống xe, rồi lại nắm tay Hứa Anh Ca: “Lâu rồi không gặp, con nhớ mọi người quá. Mấy hôm trước còn định mời mọi người đến chơi, ai ngờ hôm nay lại được gặp rồi.”

Hứa Anh Ca thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, thần thái rạng rỡ, không khỏi khẽ cười nói: “Tỷ tỷ hôm nay trang điểm thật sang trọng, khí sắc cũng rất tốt.”

“Mọi người còn chưa hiểu rõ ta sao?” Hứa Hạnh Ca đảo mắt nhìn quanh, khẽ ghé sát tai Diêu thị và Hứa Anh Ca, nhỏ giọng cười nói: “Nhà bọn họ vốn thích kiểu trang điểm như thế này, bảo là để tạo không khí vui mừng trong nhà. Con đây là nhập gia tùy tục, gãi đúng chỗ ngứa.”

Diêu thị trừng mắt liếc nàng một cái: “Miệng mồm chẳng giữ kẽ!”

Hứa Hạnh Ca cười khúc khích, đưa hai người họ vào chính viện, nơi ở của phu nhân Võ gia. Ngoại trừ bọn nha hoàn, các nữ quyến nhà họ Võ, kể cả Hùng phu nhân, đều ăn vận hết sức lộng lẫy, rạng rỡ. Hùng phu nhân vốn có tính cách hào sảng, lại hay cười, vừa thấy người từ sau rèm đã cao giọng chào đón: “Như Lang, ngoại tổ mẫu và a di con tới rồi, mau cùng ta ra đón tiếp!”

Nói rồi, bà ôm lấy đứa con trai hai tuổi bụ bẫm của Hứa Hạnh Ca, bước ra nghênh đón: “Bà thông gia, xin mời vào trong.”

Đôi mắt bà vô tình lướt nhanh qua Hứa Anh Ca, nhìn nàng thật cẩn thận.

Hứa Anh Ca mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, khóe môi điểm cười, vẻ mặt đoan trang, ôn hòa, thân thiện. Hùng phu nhân thấy nàng rũ mi, nét mặt có vẻ thấp thỏm, đúng là dáng vẻ một tiểu thư lần đầu gặp chuyện lớn, tâm tình còn chưa yên. Bà mỉm cười cố ý đón lời: “Lâu không gặp, đứa nhỏ này càng lớn càng đẹp, trổ mã rực rỡ.”

Diêu thị nghe lời ấy, hiểu rằng bà ta không có ác cảm với Hứa Anh Ca, cũng không phải dạng người cổ hủ, vừa nghe chuyện đã vội trách cứ bên đằng gái. Trong lòng bà vì thế càng thêm có thiện cảm, bà đáp lại trong chua xót: “Phải rồi, con bé này xưa nay luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, chỉ tiếc số phận không được may mắn.”

Hứa Anh Ca mỉm cười dịu dàng an ủi: “Nương à, có thể làm con gái của người chính là vận may lớn nhất đời này của nữ nhi, còn có gì là không tốt đâu?”

Tính tình hiền hòa như vậy! Hùng phu nhân thầm tiếc trong lòng, cũng không giữ Hứa Anh Ca lại trong phòng mình trò chuyện, giao Như Lang cho Hứa Hạnh Ca: “Con ngày nào cũng nhắc mãi về Anh Ca trước mặt ta. Nay gặp dịp, con đưa muội muội xuống trò chuyện riêng đi.”

Hứa Hạnh Ca vui mừng, vừa cảm tạ mẹ chồng, vừa ra hiệu cho Diêu thị đừng quá khách sáo, rồi mỉm cười bảo Hứa Anh Ca: “Đi theo tỷ!”

Tỷ muội hai người nắm tay nhau đi ra chính viện, vòng qua mấy khóm tùng xanh, trúc ngà, qua những đình đài lầu các, chẳng mấy chốc đã đến nơi ở của Hứa Hạnh Ca.

Chỗ ở của Hứa Hạnh Ca quả thật hoa lệ rực rỡ, rèm la tiêu rủ xuống, thảm Ba Tư trải dài, bình phong hình mây, mành thủy tinh, thứ nào cũng tinh xảo, hiếm có. Võ Tiến nhờ cơ duyên may mắn mà cưới được thê tử như ý, nên sủng ái nàng vô ngần.

Hứa Anh Ca mỗi lần đến đây đều phát hiện thêm vài món mới mẻ, lần này cũng không ngoại lệ. Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy một khối kỳ thạch, hoa văn thiên nhiên trên đó tựa như cảnh đào hoa dưới ánh trăng, ý cảnh sâu xa, nàng liền mỉm cười nói: “Lại là tỷ phu từ đâu mang về để lấy lòng tỷ vậy?”

Hứa Hạnh Ca cười ngọt ngào: “Ai mà quản được chàng ấy.”

Thấy Như Lang đang lim dim ngủ gật, nàng liền giao bé cho vυ" nuôi, rồi đỡ Hứa Anh Ca ngồi xuống: “Thôi đừng nhắc đến chàng nữa! Ta hỏi muội, chuyện hôm đó rốt cuộc là sao? Khó lắm mới được ra khỏi nhà một chuyến, vậy mà lại gặp tai họa.”

Hứa Anh Ca được đưa vào Hứa gia năm sáu tuổi, lúc đó Hứa Hạnh Ca mười tuổi nên đã hiểu chuyện. Tuy ban đầu giữa hai người có phần xa cách, nhưng Hứa Anh Ca luôn thành tâm đối đãi, dè dặt cư xử; còn Hứa Hạnh Ca lại có bản tính ôn nhu, rộng lượng. Dần dà, từ bạn hữu trở thành tỷ muội, đến nay không còn điều gì giấu giếm nhau, hết mực yêu thương, gắn bó. Vì vậy Hứa Anh Ca cũng chẳng giấu, chỉ khẽ thở dài: “Muội nghĩ chắc là vận khí không tốt thôi.”

Hứa Hạnh Ca nghe nói Trương Nghi Chính đâm Triệu Thôi một dao, không khỏi hít một hơi sâu: “Chà... Ta biết Trương Nghi Chính đã ba bốn năm nay, tuy có chút bất kham, nhưng chưa từng nghe nói hắn ta dám làm chuyện hồ đồ như vậy. Nói hắn mơ tưởng sắc đẹp của muội thì biểu hiện kia lại chẳng giống, mà bảo không phải, thì tại sao lại vô cớ trêu chọc muội?”

Càng nghĩ càng thấy chuyện này không đơn giản, nếu không thì đang yên đang lành Trương Nghi Chính trêu chọc Hứa Anh Ca làm gì?

Hứa Anh Ca buông tay: “Ai mà biết được, muội chỉ cảm thấy hắn vừa xuất hiện đã xung khắc với muội, bát tự không hợp.”

“Đừng để trong lòng, cứ coi như bị chó cắn một cái thôi.” Hứa Hạnh Ca muốn nàng vui vẻ, liền kéo nàng đứng dậy, giơ lên một bộ váy áo màu son như hoa sa la: “Đẹp không? Dạo này trời không nóng không lạnh, tiết trời rất đẹp. Tỷ phu muội định mời người đến trang viên ở Kinh Giao chơi mã cầu[1]. Ta cũng nhân cơ hội đó mời thêm vài vị phu nhân và tiểu thư quen biết đến vui chơi. Muội mặc bộ này đi cùng ta, chúng ta đi chơi giải xui.”

[1] mã cầu: trò chơi cưỡi ngựa đánh bóng.

Dạo gần đây, khắp Thượng Kinh đều rộ lên thú vui này. Đặc biệt, Kim Thượng không chỉ là cao thủ mà còn hết mực say mê mã cầu, đến cả công chúa, hoàng tử cùng các hoàng tôn cũng đều đắm chìm trong đó.

Các vị đại thần cùng phu nhân, tiểu thư trong phủ cũng nương theo ý bề trên mà yêu thích theo. Bởi vậy, trong tiết cuối xuân đẹp đẽ thế này, tổ chức một trận mã cầu cũng là chuyện hợp thời, được mong chờ nhất.