Chương 24

Diêu thị cùng Hứa Anh Ca trở về Thượng Kinh sau giờ Ngọ. Hai người con dâu Phó thị và Hoàng thị đã chờ sẵn trước cửa, vội vã đưa hai người vào trong, vừa đi vừa hỏi han ân cần, liên tục an ủi Hứa Anh Ca.

Nhị phu nhân Tôn thị vẫn luôn ở ẩn trong nhà giữ đạo tiết, cũng đích thân đến thăm hỏi. Thậm chí người vừa xung đột với Diêu thị hôm trước là Mạo thị cũng vội vã tới thăm. Bà ta còn chủ động hỏi han tình hình với lời nói mềm mỏng, thái độ chân thành, khiến người nghe không khỏi xúc động.

Ngày thường có xích mích nhỏ cũng chẳng sao, quan trọng là đến lúc then chốt vẫn có thể đồng lòng như người một nhà. Diêu thị không khỏi thấy ấm áp, bèn cất tiếng trấn an: “Mọi người yên tâm, chuyện này không phải chuyện lớn gì, cũng chẳng thể trách lên đầu Nhị nương nhà ta được. Chỉ là đạo lý đối nhân xử thế, không thể thiếu sự khéo léo, chu toàn. Ta sẽ đích thân tới thăm hỏi bên thông gia. Ta cũng đã lo liệu chu đáo những việc cần làm. Qua một thời gian, việc này rồi cũng sẽ qua thôi.”

Bà quay sang khích lệ những người đang ngồi: “Chỉ cần chúng ta giữ mình ngay thẳng, trong nhà quyết sẽ không để ai phải chịu uất ức.”

Đương nhiên, vạn nhất chẳng may chọc phải kẻ không nên chọc thì cũng đành chịu, song chính nhờ giữ được thái độ ấy mà mọi người vô hình chung lại thấy thêm vững tâm.

Diêu thị xưa nay vốn là người quyết đoán, nói là làm. Bà lập tức sai người mang thϊếp đến phủ Tướng quân, tỏ ý muốn đích thân tới thăm thông gia, hỏi xem Võ phu nhân Hùng thị khi nào tiện gặp mặt. Sau đó vội vã rửa mặt, chải đầu, thay y phục, chuẩn bị xuất môn.

Tuy đã trải qua không ít thăng trầm, nhưng bà và Võ phu nhân Hùng thị vẫn xem như hợp ý, hòa thuận. Vì vậy, bên phủ Tướng quân nhanh chóng hồi âm, nói rằng từ sau khi hay tin, Hùng thị đã luôn ở nhà chờ bà ghé qua, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nghênh đón. Diêu thị nghe xong khẽ mỉm cười, quay sang dặn Hứa Anh Ca: “Con đi cùng ta một chuyến sang đó nhé.”

Hứa gia mấy đời thư hương, bao năm qua vẫn sống trong viện trạch cũ. Phía phủ Tướng quân thì tọa lạc tại khu tân quý phía Tây Nam Thượng Kinh, là nơi tụ hội của giới quyền quý đương thời. Nơi đây đều là trạch viện của các huân quý tiền triều, được tu sửa lại khang trang, vừa sâu rộng, vừa uy nghi tráng lệ.

Phần lớn các cửa lớn đều đóng kín, người hầu gác cổng ăn mặc chỉnh tề, khách tới lui không dứt, cảnh tượng phồn hoa rực rỡ. Mỗi lần Diêu thị đặt chân đến chốn này, đều không khỏi bâng khuâng nhớ về những chủ nhân cũ từng sống nơi đây, nhớ lại thuở bé từng theo người lớn đến vườn nhà này chơi đùa, cùng muội muội xóm đông đu dây, cùng tỷ tỷ phía tây đá cầu. Nhà cửa vẫn còn, mà người thì kẻ mất, kẻ ly tán. Có người tiếp tục phú quý vinh hoa, cũng có kẻ sa cơ thất thế, chẳng rõ tung tích.

Quả là nhân sinh vô thường, thế sự khó lường.

Hứa Anh Ca thấy Diêu thị vén màn xe, lặng nhìn về tòa lầu cao với khung cửa son, thần sắc ngây ra, liền biết bà lại nhớ đến chuyện xưa năm cũ. Nàng nhẹ tay hạ màn xe xuống, khẽ nói: “Nương, mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Diêu thị day trán, mỉm cười: “Phải, đều đã qua cả. Nay thấy tỷ tỷ con sống tốt, ta cũng đã mãn nguyện. Nếu không, ta và phụ thân con kiếp này e rằng khó lòng thanh thản khi nghĩ đến nàng.”

Hứa Anh Ca mỉm cười: “Lại nữa rồi! Ngày ấy tỷ tỷ còn nói, dù cuộc sống có thế nào, nàng sẽ vĩnh viễn không oán trách cha mẹ. Hai người đã tận tâm tận lực thì nàng cũng phải cố gắng sống cho tốt. Huống hồ, so với bao người, tỷ tỷ đã rất may mắn rồi.”

Con gái nói chuyện thấu tình đạt lý, khiến lòng Diêu thị cảm thấy yên ổn vô cùng.

Chuyện hôn sự của Hứa Hạnh Ca kho6ng phải do bà hay Hứa Hành chủ trương quyết định. Thuở tân triều mới lập, đương kim hoàng thượng rất cần củng cố quyền lực. Ngoài những kẻ nhất quyết đối địch, buộc phải trừ khử, thì vẫn còn một bộ phận nhân sĩ vì nhiều lý do mà giữ thái độ do dự, lửng lơ. Ngài cần phải tìm cách lôi kéo kết thân với bọn họ. Muốn hai phe đối địch có thể hòa hợp, cách hiệu quả nhất không gì bằng việc liên hôn.

Thế nên, dù Hứa Hành ngày ngày giả bệnh, ẩn mình trong nhà, sống lặng lẽ kín tiếng, thì vẫn bị lôi ra làm chim đầu đàn. Đương kim hoàng thượng ép ông phải gả trưởng nữ Hứa Hạnh Ca cho Võ Tiến, đích trưởng tử của Trấn quân Đại tướng quân Võ Đới, cũng là khai quốc công thần của triều Đại Hoa.

May thay, hoàng thượng vẫn còn cân nhắc tình nghĩa khi ban hôn cho hai nhà. Dù Võ gia không phải là thế tộc giàu sang hiển hách, song lại là gia tộc đôn hậu, hiền lành. Võ Tiến cũng chẳng phải hạng võ phu lỗ mãng, ham mê tửu sắc hay ngạo mạn vô lễ gì. Người nhà họ Võ vốn trọng lễ nghĩa, ai kính một thước, họ đáp lại một trượng. Hứa gia cũng chẳng phải hạng sĩ tử kiêu ngạo, mắt đặt đỉnh đầu.

Thế là đôi bên dần thăm dò, rồi từ từ nảy sinh lòng kính trọng lẫn nhau. Đến khi Hứa Hạnh Ca sinh hạ trưởng tử, hai nhà liền như ngầm có ước hẹn, qua lại càng thêm thân thiết, xem như đều vừa ý, hài lòng với mối hôn sự này.

Diêu thị nhớ đến cháu trai, bất giác mỉm cười ngọt ngào: “Lâu rồi không gặp Như Lang, chẳng biết giờ nó cao lớn hơn chưa? Không biết còn nhớ bà ngoại không?”

Hứa Anh Ca đáp: “Nương đừng xem thường, nó tuy còn nhỏ nhưng trí nhớ lại rất tốt. Hôm trước theo tỷ tỷ trở về, vừa vào phòng con thì đã chạy thẳng tới vại sứ hoa để trên bàn, nhớ rõ nơi đó có kẹo hoa quế mà.”

Tô ma ma liền trêu: “Bọn trẻ ấy đều giống y như Nhị nương tử lúc nhỏ, vừa há miệng đã đòi ăn.”

Hứa Anh Ca không chịu thua: “Ma ma đừng chê con tham ăn!”

Diêu thị vội nói: “Suỵt, im lặng nào, đến nơi rồi.”