Chương 22

Hứa Chấp vội vàng phản đối: “Các nàng không giống chỗ nào chứ? Hai người bọn họ từ chân mày đến bàn tay đều giống nhau như đúc!”

Hắn chỉ thuận miệng phản ứng như thường lệ, mỗi khi có người nghi ngờ, hắn đều đáp như thế. Lúc này cũng buột miệng nói ra, nhưng khi đối diện nụ cười chế nhạo của Trương Nghi Chính, hắn liền cảm thấy hối hận, không hiểu vì sao.

May thay Võ Tiến kịp thời ho khan, sa sầm mặt nói: “Đại cữu ca lỡ lời rồi, ngoài người thân ra, ai lại để ý đến tay các nàng có giống nhau hay không? Ai dám nhìn tay các nàng mà so sánh như vậy?”

Hứa Chấp thật sự xấu hổ, hành lễ với Võ Tiến, rồi cúi mặt không dám nhìn Trương Nghi Chính nữa, âm thầm trách bản thân phản ứng chậm chạp. Dù Trương Nghi Chính mở lời xằng bậy thì hắn cũng không nên lỡ miệng bàn về dung mạo Hứa Anh Ca. Nhưng lời đã nói, không thể thu lại, trong lòng càng thêm trách bản thân không đủ năng lực tùy cơ ứng biến.

Bên này, Võ Tiến như đoán được suy nghĩ của hắn, nghiêm mặt nói với Trương Nghi Chính: “Tam gia, tuy Nhị nương có chỗ thất lễ với ngài, nhưng dù sao nàng cũng là muội muội ruột của biểu tẩu ngài. Cho dù ngài không để ý đến ai, cũng nên nể mặt mẫu thân ta mà chừa cho nàng chút thể diện, đừng làm nhục nàng ấy nữa.”

Trương Nghi Chính thản nhiên cười: “Ta vốn là kẻ thô lỗ, chỉ tiện miệng nói vài câu, không nghĩ nhiều như vậy. Các ngươi không thích thì coi như ta chưa từng mở miệng.”

Dứt lời, hắn xoay người, nghênh ngang bước vào chùa, không quan tâm tới ai.

Võ Tiến ghé vào tai Hứa Chấp và Triệu Thôi nói nhỏ: “Các ngươi về nghỉ ngơi đi, để ta nói chuyện với hắn, dù có tác dụng hay không, cũng phải thử một lần mới được.”

Hứa Chấp và Triệu Thôi liền cúi người hành lễ sâu: “Làm phiền huynh rồi.”

Võ Tiến vội đáp lễ: “Khách sáo làm gì?”

Hắn liếc Triệu Thôi một cái đầy ẩn ý, mỉm cười nói: “Sau này, phải tìm cơ hội uống với ta một chầu rượu thật vui vẻ.”

Triệu Thôi đỏ mặt, có phần ngượng ngùng: “Sau này còn mong Võ Đại ca chỉ bảo thêm.”

“Dễ nói thôi.” Võ Tiến vỗ vai hắn, bước nhanh đuổi theo Trương Nghi Chính: “Tam gia đi nhanh vậy làm gì? Nam tử hán đại trượng phu, chẳng lẽ vì mấy câu vừa rồi mà tức giận sao?”

Trương Nghi Chính bước chậm lại, nhàn nhạt đáp: “Võ Đại ca nói đùa rồi, ta chỉ thấy Hứa Chấp và Triệu Thôi không ưa gì ta, nên không muốn cùng bọn họ giả bộ hòa hợp nữa, chứ đâu có tức giận gì huynh.”

“Vậy thì tốt!” Võ Tiến chậm rãi nói: “Tuy ngài là hậu duệ quý tộc, nhưng ta và ngài từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, mẫu thân ta với Vương phi cũng có giao tình, nếu ngài không ngại, hãy nghe một lời khuyên của ta.”

Trương Nghi Chính gật đầu: “Huynh cứ nói.”

Võ Tiến hạ thấp giọng, nhẹ nhàng nói: “Chuyện lần này chỉ là hiểu lầm. Dù sao ngài đã đánh bị thương vài hạ nhân nhà họ Triệu, còn đâm Triệu Thôi một đao, coi như đã trả đủ thù. Hứa gia và Triệu gia hai nhà cũng đã thành tâm xin lỗi, chi bằng vì ta mà tạm bỏ qua chuyện này, được không?”

Trương Nghi Chính lạnh nhạt: “Hứa gia là nhà vợ của Đại biểu ca, ta nhắm mắt bỏ qua cũng không sao. Nhưng Triệu gia thì có quan hệ gì với huynh? Thật lòng mà nói, kẻ làm ta hận nhất chính là Triệu Thôi. Có thù không báo chẳng phải quân tử, nếu được, ta muốn đánh hắn thêm mười mấy roi mới hả dạ!”

Thấy giọng hắn tuy nhẹ, nhưng nét mặt lại lộ sát khí rành rành, hoàn toàn không giống như đùa giỡn, trong lòng Võ Tiến không khỏi chấn động. Ban đầu vốn không định nói thêm, nhưng nghĩ đến việc Diêu thị muốn kết thân với nhà họ Triệu, đành nhẹ giọng khuyên: “Vậy ngài muốn thế nào mới chịu tha cho hắn?”

Trương Nghi Chính chỉ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn mây trời, không nói lời nào.

Võ Tiến đợi mãi không thấy hắn trả lời, trong lòng có phần thất vọng, đang định tìm cách chuyển chủ đề, lại nghe Trương Nghi Chính chậm rãi hỏi: “Đại biểu ca, huynh bênh vực hắn như vậy, chẳng lẽ các người sắp trở thành thông gia?”

Võ Tiến không đoán được ý tứ thực sự trong lời hắn, nhưng biết chuyện này sớm muộn gì cũng không thể giấu, lại thấy Trương Nghi Chính gần đây có biểu hiện khác thường, không rõ hắn có lòng với Hứa Anh Ca hay không, bèn thăm dò: “Hai nhà có ý định ấy, nhưng cũng chưa biết có thành hay không.”

“Hừ!” Trương Nghi Chính cười lạnh: “Chẳng trách...”

Dứt lời, hắn cúi đầu, nhìn rêu xanh dưới chân, không nói thêm tiếng nào.

Võ Tiến nói mấy câu vẫn không thấy hắn phản ứng, lại không nhìn ra chút manh mối nào trên nét mặt hắn, nghĩ rằng hắn cố ý làm khó mình, trong lòng hơi bực, bèn thẳng thắn: “Ngài có đồng ý hay không thì cũng nói một lời rõ ràng. Trước kia ngài đâu có dong dài như vậy?”

Không ngờ Trương Nghi Chính đột nhiên quay đầu, ánh mắt xám nhạt hung hãn nhìn thẳng vào hắn, thân hình căng thẳng như dã thú có thể vồ mồi bất cứ lúc nào.