- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Lương Tế
- Chương 21
Lương Tế
Chương 21
Nghĩ đến đây, Hứa Anh Ca bất giác nhớ đến dòng họ Trương của hoàng tộc Đại Dụ. Kim Thượng Trương Thâm thuở nhỏ đã hung hăng tàn bạo, làm loạn quê nhà, không được dân chúng ưa thích. Vào thời loạn cuối triều trước, ngài lợi dụng thời cơ mà xây dựng đội quân riêng, đánh chiếm khắp nơi, lập nên thế lực lớn. Sau được triều đình chiêu an, phong làm vương, rồi cầm quyền hơn mười năm, sát hại trung thần, diệt trừ tông thất, phế đế đăng cơ, chấm dứt ba trăm năm cơ nghiệp của triều Đại Hoa. Sau cùng, ngài dùng một chén rượu độc kết liễu Ai Đế của tiền triều, dù còn vài dòng họ cựu thần không phục, nhưng ngài vẫn vững vàng trên ngai vàng, nắm giữ thiên hạ.
Người như Trương Thâm cả đời tuy kiêu hùng, nhưng nổi danh tàn nhẫn thô bạo, vài người con trai của ngài đều ít nhiều bị di truyền tính tình ấy. Vì vậy, Trương Nghi Chính có bệnh bạo ngược cũng chẳng lạ. Hứa Anh Ca rùng mình, khẽ vuốt cổ mình rồi lại trốn sâu hơn sau thân cây.
Không bao lâu, Thanh Ngọc lén trở lại, nói: “Nhị nương tử, quả nhiên là họ đi về phía chỗ Triệu Tứ gia. Nô tỳ vừa báo tin, Ngũ gia đã cùng Triệu Tứ gia tránh đi. Tam gia biết không có người ở đó liền nổi giận, hỏi dồn người đi đâu. Hạ nhân không trả lời được, ngài ấy liền để lại lời cảnh cáo, bảo Triệu Tứ gia lập tức đến gặp ngài ấy, nếu chậm thì hậu quả tự chịu.”
Người này thật khó đối phó, chỉ mong tai họa này sớm qua đi. Hứa Anh Ca nén nỗi bất an, xoay người bước vào thiên điện.
Võ Tiến đã được hạ nhân báo tin từ trước, vội vã chạy đi tìm Triệu Thôi. Diêu thị nhíu mày nói: “Cứ dây dưa thế này cũng chẳng phải kế lâu dài. Anh Ca, chuẩn bị hành trang, ngày mai chúng ta sẽ trở về.”
Hứa Anh Ca lập tức quay về phòng thu xếp đồ đạc, lòng lo sợ Triệu Thôi sẽ bị liên lụy tổn hại, liền sai Thanh Ngọc đi dò hỏi tình hình. Khi nàng vừa thu xếp xong, Thanh Ngọc đã quay lại: “Nhị nương tử yên tâm, lần này thấy Triệu Tứ gia không bị nhục mạ gì, chỉ bị giữ lại một bên không ngó ngàng. Chủ yếu là mời Đại cô gia, Đại gia và Ngũ gia dùng bữa, nói chuyện cũng khá khách khí.”
Hứa Anh Ca khẽ cau mày kinh ngạc, hắn ngó lơ Triệu Thôi mà lại hậu đãi người nhà Hứa gia, đây là giở trò gì đây? Nghĩ mãi không yên lòng, nàng liền dặn Thanh Ngọc: “Không chừng là có âm mưu quỷ kế, ngươi mau nhắc mọi người trong nhà cẩn trọng một chút.” Biết đâu tên điên kia lén hạ thuốc xổ vào món canh, khi đó dù có bị hại cũng chỉ đành chịu thiệt, mất mặt lại chẳng biết kêu ai.
Thế nhưng cả ngày hôm ấy trôi qua, cũng không nghe nói có chuyện gì bất thường xảy ra. Trương Nghi Chính chỉ giữ Triệu Thôi lại không cho về, ngoài ra cũng không có hành động gì quá đáng. Nhưng xét thấy người này tính khí thất thường, vui giận khó lường, Diêu thị không dám lơ là. Rốt cuộc bà quyết định, sáng sớm ngày hôm sau đưa Hứa Anh Ca trở về kinh thành. Hứa Phù cùng hộ tống suốt dọc đường, còn Hứa Chấp thì lưu lại chùa Hương Tích cùng Triệu Thôi ứng phó với Trương Nghi Chính.
Mọi việc sắp xếp ổn thỏa, Hứa Anh Ca đỡ Diêu thị lên xe, mới vừa ngồi xuống đệm thì nghe Tô ma ma nhỏ giọng bẩm: “Phu nhân, Tam gia phủ Khang Vương đến rồi.”
Diêu thị khó chịu nói: “Hắn lại tới làm gì?” Nói đoạn vén màn xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy Trương Nghi Chính mặc một bộ áo bào xanh lam tay bó, khuôn mặt sưng phù xanh tím, đứng trước cổng chùa nói chuyện cùng Hứa Chấp. Tuy mắt hắn vẫn liếc nhìn về phía bên này, nhưng không có ý định lại gần dây dưa. Bà liền bảo Tô ma ma: “Ngươi đến hỏi Đại gia xem hắn có chuyện gì cần chuyển lời cho Vương phủ không.”
Tô ma ma vâng lệnh đi, lát sau trở về nói: “Nói là không có, chỉ cầu xin phu nhân nói vài lời tốt đẹp trước mặt lão gia, hắn sẽ vô cùng cảm kích.”
Nghe vậy thật khiến người khó chịu. Cái gì gọi là “nói vài lời tốt trước mặt lão gia”? Rõ ràng hắn biết các nàng đến tìm người trong Vương phủ để xử lý hắn, lại còn dám yêu cầu như thế, chẳng phải ngầm cảnh cáo đừng nhiều lời sao? Diêu thị cười khẩy, ra lệnh cho xe ngựa lăn bánh. Hứa Phù cưỡi ngựa đi một bên hộ tống.
Trương Nghi Chính nheo mắt nhìn theo đoàn xe ngựa Hứa gia rời đi, rồi quay đầu nhìn Hứa Chấp cười nham hiểm: “Hứa Tư Nghiệp, ngươi nói xem, vị tộc đệ kia của ngươi sao lại có dung mạo giống Nhị nương tử nhà ngươi vậy?”
Hứa Chấp cả kinh, không biết đối đáp ra sao, đành giả vờ không hiểu: “Ý gì?”
Trương Nghi Chính cười càng thêm thâm độc: “Chẳng lẽ ngươi không nhận ra?”
Hứa Chấp lắc đầu mờ mịt.
Trương Nghi Chính lại quay sang Triệu Thôi: “Ngươi cũng không nhìn ra sao?”
Triệu Thôi cổ họng khô khốc, cố giữ bình tĩnh: “Ta chưa từng để ý.”
Võ Tiến không rõ vì sao bị kéo vào chuyện này, dù nghe nhắc thì cũng cảm thấy quả có điểm giống, nhưng vẫn cẩn thận nói: “Ta tuy không nhìn ra, nhưng dù sao cũng là người cùng tộc, có vài phần giống nhau cũng không lạ.”
Trương Nghi Chính đảo mắt nhìn cả ba người, cười tủm tỉm: “Võ đại ca, huynh vừa nói vậy, ta lại nghĩ đến một chuyện. Biểu tẩu và Hứa Nhị nương tử vốn là chị em ruột, sao dung mạo của hai người chẳng giống nhau chút nào?”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Lương Tế
- Chương 21