Chương 15

Không lâu sau, bên Hứa Chấp sai người vào báo tin sự tình có chút thay đổi. Trương Nghi Chính vốn sẽ bị áp giải trở về Khang Vương phủ ngay trong đêm, nhưng người trong phủ lo ngại bộ dạng tiều tụy, vết thương đầy mình của hắn sẽ khiến Vương phi hoảng sợ, nên Nhị gia Khang Vương phủ đã trở về trước để trấn an Vương phi. Đồng thời, họ để vài thân tín ở lại chăm sóc hắn dưỡng thương, đợi khi vết thương lành sẽ đưa hắn hồi phủ sau.

Cũng chưa biết chừng, chi phí dưỡng thương lần này lại bắt Triệu gia và Hứa gia cùng gánh. Hứa Chấp, Triệu Thôi, thậm chí cả Võ Tiến, phu quân của Hứa Hạnh Ca, cũng phải tạm thời lưu lại đây để cùng lo liệu.

Tới đêm, Triệu gia phái người sang báo tin họ đã dàn xếp xong phía Trường Nhạc công chúa. Khi người truyền tin của Triệu gia rời đi, Diêu thị cho Tô ma ma cùng Thanh Ngọc và các nha hoàn lui ra ngoài, chỉ để lại một mình Hứa Anh Ca trong phòng: “Ta có chuyện muốn nói riêng với con.”

Hứa Anh Ca hiểu rõ bà muốn nói chuyện ban ngày, bèn dâng đĩa hạt dưa đã lột vỏ đến trước mặt Diêu thị, sau đó nghiêm chỉnh, cung kính thưa: “Con đã gây thêm phiền toái cho gia đình. Trước đó con thật không biết hắn là người của Khang Vương phủ.”

Nhìn việc nhỏ đoán việc lớn, con bé này nhìn bề ngoài tùy hứng, kỳ thực lại rất thận trọng, chu đáo. Diêu thị thấy đĩa hạt dưa đầy ắp, không khỏi khẽ thở dài: “Nào phải vì chuyện đó! Nếu tai họa rơi xuống đầu, thì chúng ta cũng chẳng tránh được. Chỉ là vận xui thôi. Ai nghĩ được hắn lại trốn ở đây, đúng lúc đó lại gặp con? Nếu khi đó con không dám làm gì cả, nhu nhược để người ta khi dễ, thì mới thật sự là làm mất mặt Hứa gia. Đừng nghĩ ngợi gì nhiều, con cứ kể rõ đầu đuôi cho nương nghe là được.”

Hứa Anh Ca không dám giấu giếm, nàng kể lại rõ ràng từ lúc đầu gặp Trương Nghi Chính bên tường thấp cho đến chuyện Triệu Thôi cùng nàng trò chuyện ngoài vườn hoa. Diêu thị nghe xong nhíu mày: “Vậy tức là lần đầu là vô tình gặp gỡ, lần thứ hai lại không rõ là tình cờ hay cố ý.”

“Không thể xác định được. Nhưng hắn có ý đồ xấu là thật.” Hứa Anh Ca nói: “Con chưa từng đắc tội với hắn, thế mà hắn lại nói ra lời sỉ nhục cay độc, như thể căm hận con lắm. Dù là trước đó, nha hoàn nhà ta có lỡ miệng xúc phạm hắn, thì cũng chẳng nên oán hận đến mức ấy.” Nàng dám chắc trước nay chưa từng gặp người này, chứ đừng nói đến việc chọc giận hắn.

Diêu thị trầm ngâm hồi lâu, không dám nghĩ tới tình huống xấu nhất, bèn nói: “Ai mà đoán được chứ? Tên yêu nghiệt đó vốn nổi tiếng vô lại. Ngay cả lúc bị đánh cũng không chịu lộ thân phận, vừa đến đã muốn gϊếŧ người. Nếu ai cũng đoán được hắn định làm gì, thì Khang Vương phi đã chẳng phải luôn khổ sở như vậy.”

Hứa Anh Ca đồng ý: “Nếu không làm rõ được, thì chúng ta không nghĩ nữa. Sau này con sẽ càng thận trọng, tránh xa hắn. Con thấy việc này cũng nên khéo léo dàn xếp, tránh để hắn ghi hận mà về sau trả thù.”

Diêu thị gật đầu tán thành: “Khi hồi kinh, ta sẽ tính toán kỹ càng.”

Hứa Anh Ca luôn là người biết lo xa. Thấy mẫu thân đồng ý, nàng liền chuyển chủ đề: “Triệu phu nhân hình như không ưa con lắm.”

Lẽ ra, nữ tử ở tuổi nàng không cần quá lo chuyện hôn sự. Nhưng tính cách và hoàn cảnh của Hứa Anh Ca khác người, nên Diêu thị cũng không lấy làm lạ. Bà cười nói: “Đừng để bụng. Triệu thị lang là người hiểu chuyện, Triệu Thôi và Yểu Nương đều quý mến con. Lại dựa vào tính cách rộng rãi, phóng khoáng của con, ngày tháng sau này cũng dễ chịu. Cùng lắm là bên tai không được yên, chứ gả vào nhà khác, chưa chắc đã khá hơn. Lần này Triệu Thôi bị thương, mẫu thân hắn lo lắng, phiền muộn là lẽ thường.”

Hứa Anh Ca gật đầu: “Ngày mai Ngũ ca sẽ tới. Ngoài chuyện làm pháp sự, chắc cũng vì chuyện hôn sự.”

Diêu thị đáp: “Tuổi con cũng không còn nhỏ, đừng trì hoãn chuyện hôn nhân nữa. Cứ nghe theo huynh trưởng con mà định sớm cho xong. Nơi đây yên tĩnh hơn trong phủ, các con có thể trò chuyện riêng. Ta sẽ lo liệu mọi việc.”

Hứa Anh Ca vui mừng khôn tả, ân cần đỡ Diêu thị đi nghỉ.

Sáng hôm sau, Hứa Anh Ca dậy sớm như thường lệ, sau khi vận động và ăn sáng cùng Diêu thị, liền đến nơi cử hành pháp sự. Hôm nay nàng cố ý ăn vận giản dị: áo váy xuân sam màu lam nhạt, không điểm son phấn, tóc đen búi cao, chỉ cài một chiếc trâm ngọc và một đóa hoa nhung vàng nhạt, càng tôn lên vẻ thanh lệ thoát tục, da dẻ trắng ngần như ngọc, ánh mắt sáng như sao.

Nhờ ăn ngon ngủ khỏe, lại chăm vận động, thân hình nàngphát triển cân đối, ngực đầy, eo thon, mông tròn, chân dài, dáng đi nhẹ nhàng. Vừa theo Diêu thị bước vào đại điện, đã làm mấy tiểu hòa thượng đang tụng kinh suýt cắn phải lưỡi.

Không bao lâu, Diêu thị đoán Hứa Phù sắp đến, liền vào thiên điện ngồi uống trà.

Chưa kịp uống hết chén trà nóng, Hứa Phù mang theo hơi sương sáng sớm đến nơi, vừa gặp Diêu thị đã vội hỏi: “Hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao lại có người bị thương? Người đưa tin nói không rõ ràng, làm con lo suốt cả đêm. Sáng nay cổng thành vừa mở là con lập tức chạy tới.”

Hứa Anh Ca cười: “Không có gì to tát đâu. Có nương và Đại ca ở đây, Ngũ ca còn lo muội chịu thiệt sao?”

“Muội đi với người nhà thì ta yên tâm. Chỉ là vẫn lo lắng ít nhiều.” Hứa Phù nhìn muội muội từ đầu đến chân, thấy nàng xinh đẹp nổi bật như thế, trong lòng vừa kiêu hãnh vừa thấp thỏm: “Về sau không có chuyện gì thì đừng ra ngoài nhiều. Người xấu nhiều lắm.” Hắn sợ muội muội vừa lớn đã bị người ta dụ dỗ, làm nàng tổn thương.

Hứa Anh Ca biết hắn lo cho mình, chỉ ngoan ngoãn dạ vâng. Diêu thị thấy huynh muội trò chuyện vui vẻ, đúng lúc Hứa Chấp cũng đến, bèn gọi hắn sang hỏi thăm tình hình của Trương Nghi Chính, để Hứa Anh Ca và Hứa Phù tự do nói chuyện riêng.