Chương 14

“Hắn nói muốn tiêu diệt cả nhà Triệu gia ư?” Hứa Anh Ca cười cười: “Ngươi nghĩ hắn dám xuống tay sao? Ngươi tưởng hắn muốn chém, muốn gϊếŧ thì lão gia, phu nhân, Đại gia, Đại nương tử của Triệu gia sẽ mặc cho hắn tùy ý chém gϊếŧ à? Nghĩ lại xem, nếu hắn đã thật sự muốn gϊếŧ, chẳng lẽ vì ta tỏ ra sợ hãi thì hắn không ra tay nữa sao?”

Phải nói tên này quả thật độc ác. Bao nhiêu người theo bên Triệu Thôi mà hắn vẫn có thể xuống dao, suýt lấy mạng huynh ấy. Nếu không phải có thâm thù đại hận thì cũng là kẻ hung ác khó lường, về sau phải tránh xa cho lành.

Tử Ải chớp chớp mắt, lưỡng lự: “Vậy...”

Hứa Anh Ca tung một hạt dưa lên không, há miệng đón lấy, nhàn nhã nói: “Nếu ngươi lo lắng thì qua đó hỏi thăm chút tin tức đi.”

Tử Ải vội vã đi ra ngoài. Mãi đến khi trời gần tối, sau khi phát quần áo, gạo thóc xong, nàng ta mới trở về. Vừa bước vào cửa, nàng liền kể: “Nhị nương, tên lưu manh kia thật khó đối phó!”

Hứa Anh Ca vừa bóc hạt dưa vừa hỏi: “Hắn lại giở trò gì nữa?”

Tử Ải đáp: “Đại gia về kinh, sau đó đích thân dẫn theo Đại cô gia cùng Nhị gia của Khang Vương phủ đến đây, vậy mà hắn vẫn còn làm càn, nhất quyết không chịu bỏ qua. Hắn đòi Triệu Tứ gia phải quỳ xuống nhận lỗi, còn bắt phải giao ra những người hôm nay đánh hắn để hắn trút giận. Chưa hết, hắn còn yêu cầu người và tiểu thư Triệu gia xin lỗi hắn, thừa nhận hắn không phải kẻ háo sắc, là chúng ta vu oan giá họa người tốt.”

Thanh Ngọc nghe xong liền tỏ ra lo lắng. Hứa Anh Ca vẫn không ngẩng đầu, thản nhiên hỏi: “Sau đó thì sao?”

Tử Ải ấp úng: “Nô tỳ nghe đến đó thì sợ quá chạy về. Dù sao ta cũng từng ném bùn vào hắn...”

Dù chỉ là ném bừa lúc hỗn loạn, nhưng cũng khó đảm bảo người nọ không ghi thù.

Hứa Anh Ca khẽ mỉm cười: “Là hắn có lỗi trước, ỷ thân phận cao quý mà làm càn. Muốn xoa dịu hắn thì đánh vài hạ nhân cho hắn hả giận cũng được, để Triệu Tứ gia hay Đại ca ta cúi đầu xin lỗi cũng được. Nhưng kêu Triệu Tứ gia đã bị thương lại còn phải quỳ, hay bắt ta và tiểu thư Triệu gia ra chịu tội, đòi người bên ta đến chuộc lỗi thì tuyệt đối không được.”

Khang Vương phủ đã trải qua hơn mười năm sóng gió loạn thế mà vẫn đứng vững, hẳn là có đạo lý của nó. Khang Vương phủ vốn mang danh hiền đức, sẽ không đến mức dung túng cho con cháu trong nhà lộng hành đến thế.

Tử Ải không hiểu rõ, Hứa Anh Ca cũng chẳng buồn giải thích. Thanh Ngọc bèn trách: “Ngươi đi cả buổi trời chỉ nghe được nửa câu chuyện, làm người ta lo lắng thêm. Chi bằng để ta đi xem.”

“Không cần.” Một giọng nói vang lên từ cửa, là Diêu thị vừa quay về. Hứa Anh Ca lập tức nhảy khỏi sập, chỉnh lại váy áo, đón Diêu thị vào ngồi, dâng trà, rồi sai người mang cơm chay đã hâm nóng sẵn lên.

Chờ Diêu thị uống vài ngụm trà, nghỉ ngơi đôi chút, Hứa Anh Ca mới hỏi: “Nương, bên kia thế nào rồi?”

Diêu thị điềm đạm đáp: “Không có gì trở ngại. Hắn vốn có tiếng xấu từ trước, lại còn cải trang che giấu hành tung, trước sau không chịu nói rõ thân phận, chuyện này cũng chẳng thể trách chúng ta. Ta từng nghe phụ thân con nói, Khang Vương phủ không giống những phủ khác. Từ Vương gia, Vương phi cho đến hạ nhân đều là người hiểu chuyện, biết lý lẽ. Hôm nay được gặp họ, quả thật danh bất hư truyền.”

“Ban đầu hắn còn làm càn, nhưng đã bị Nhị gia Khang Vương phủ tát cho một cái, quát bảo hắn quỳ xuống. Hắn tất nhiên không chịu, nhưng Nhị gia mắng hắn bất hiếu, trốn khỏi phủ khiến Vương phi lo lắng sinh bệnh. Cả nhà tìm hắn nhiều ngày mà không có tin tức. Lại hỏi vì sao hắn mai danh ẩn tích ở đây, tại sao vô duyên vô cớ lại đâm người khác bị thương, còn trách mắng hắn đã làm hoàng thất mất mặt. Cuối cùng, Khang Vương gia truyền lệnh, bảo hắn lập tức trở về. Thế là hắn đành im lặng.”

“Khang Vương phủ còn tạ lỗi ngược lại. Ngài ấy quả là người do Hoàng hậu đích thân dạy dỗ, khí độ đúng là khác biệt.” Tô ma ma xen vào cười: “Nhị tiểu thư chưa thấy vẻ mặt hắn lúc ấy đâu, thật sự làm chúng ta hả giận. Tối nay hắn sẽ bị đưa về, sau này không lo hắn làm phiền nữa.”

“Hả giận chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là phải xử lý mọi việc chu toàn, không để lại hậu hoạn.” Hứa Anh Ca chậm rãi nói: “Loại người có tính hiểm độc như vậy, sau này nhất định sẽ tìm cơ hội trả thù.”

Diêu thị lại nhấp một ngụm trà, nói: “Chuyện này không cần quá lo lắng! Chúng ta nắm lý lẽ, lại có tỷ phu con cùng mọi người đứng ra hòa giải, hẳn sẽ không có trở ngại gì lớn. Nếu thật chẳng may xảy ra chuyện, vẫn còn có phụ thân con. Ông ấy sẽ không khoanh tay đứng nhìn, kẻ khác muốn làm ầm lên cũng phải dè chừng.”

“Mọi sự đều đã yên ổn, chuyện này nên để cho nó lặng lẽ trôi qua. Nếu cứ muốn khơi lại đúng sai phải trái, chẳng phải là kém khôn ngoan sao? Việc về sau để về sau hãy nói, chẳng lẽ chỉ vì lo trước sợ sau mà suốt đời rụt đầu chịu thiệt?”

Cái gọi là “minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng”, bên ngoài có thể tạm thời cho qua, nhưng ai mà dự đoán được hành động âm thầm trong tối? Nếu thật sự bị liên lụy mà gánh họa về sau, lúc ấy có hối cũng muộn. Hứa Anh Ca thấy Diêu thị không quá để tâm, nàng cũng không nói gì thêm. Nàng hầu hạ Diêu thị dùng bữa, rồi phân phó người đi lo cơm chiều cho Hứa Chấp và những người khác.

Sau đó, nàng cũng không quên tỏ vẻ rộng lượng hào phóng, sai người đi thăm hỏi vết thương của Triệu Thôi. Dù sao hắn đã ra mặt vì nàng, trút giận thay nàng, nàng tất nhiên ghi khắc trong lòng.