Chương 12

Bên này, Hứa Anh Ca vừa rời khỏi vườn thược dược thì vội vã quay về gian phòng Triệu gia đang tạm trú. Khi đến trước cửa thì thấy hai vị phu nhân đang thu xếp ra ngoài tìm người. Hứa Anh Ca mặc kệ xung quanh có bao nhiêu người vây quanh, lập tức lao thẳng đến trước mặt Diêu thị, quỳ sụp xuống, vùi mặt vào lòng bà, nghẹn ngào nức nở.

Chuyện này là do huynh muội Triệu gia gây ra, làm nàng bị liên lụy. Nếu lúc này không nhanh chóng tỏ ra mình là kẻ bị hại, thì về sau thế nào cũng bị Chung thị cùng người nhà họ Triệu vin vào chê cười, trách móc suốt đời. Chi bằng đẩy hết lỗi lầm lên đầu Triệu Yểu Nương và Triệu Thôi, để họ gánh hậu quả.

Diêu thị hoảng hốt, giọng gấp gáp: “Sao thế này?”

Hứa Anh Ca chỉ mãi khóc, không nói lời nào. Thanh Ngọc và Tử Ải liền lên tiếng thay nàng, uyển chuyển kể lại đầu đuôi câu chuyện. Diêu thị và Chung thị đều là người từng trải, tất nhiên hiểu rõ ẩn tình. Hai người nhận ra toàn bộ chuyện này đều là do huynh muội Triệu gia bày ra. Cũng do họ cố tình đưa Hứa Anh Ca ra vườn thược dược, còn không cẩn thận kiểm tra xung quanh, để nàng ở lại một mình mới xảy ra chuyện không may như thế.

Thường thì những chuyện như thế, không ai bận tâm đúng sai, luôn là nữ tử thiệt thòi. Giờ Hứa Anh Ca đã khóc trước, mọi trách nhiệm liền đổ hết lên huynh muội Triệu gia. Tình huống trở thành “Triệu gia có lỗi, Hứa gia bị hại”.

Diêu thị đang đấu trí cùng Chung thị, sao bỏ qua cơ hội tốt này? Bà cười lạnh, đỡ Hứa Anh Ca dậy, lau nước mắt cho nàng, dịu dàng trấn an: “Nữ nhi ngoan, đừng khóc! Chuyện này không phải lỗi của con. Cha mẹ dù có giận cũng phải tìm kẻ đầu sỏ mà hỏi tội.” Nói rồi bà quay đầu lại, lạnh nhạt nhìn Chung thị: “Triệu phu nhân, chuyện này... phải xử trí thế nào đây?”

Chung thị giận run người, mặt mũi núng nính run lên như thạch, nhất thời không nói được lời nào, đành hét: “Hai đứa nghịch ngợm này thật chẳng ra thể thống gì... Mau gọi Tứ gia và Yểu Nương đến cho ta!”

Bà ta chưa dứt lời, đã thấy Triệu Yểu Nương chạy tới. Nàng ấy vừa đi vừa kêu: “Anh Ca, đừng giận chúng ta, bọn ta đâu ngờ lại thành ra thế này...”

Chung thị đang tìm nơi trút giận, vừa thấy nàng liền giận dữ đập bàn quát lớn: “Nghiệt súc! Quỳ xuống cho ta!”

Triệu Yểu Nương sợ đến nhũn cả chân, lập tức quỳ rạp trước mặt mẫu thân nhận lỗi: “Nương, con sai rồi, sau này không dám nữa.”

Chung thị mượn cớ đánh cho nàng một trận. Triệu Yểu Nương khóc lóc van xin tha thứ, luồn lách né tránh, tuy náo loạn nhưng chỉ là ầm ĩ ồn ào chứ chẳng bị đau thật.

Diêu thị thấy chướng mắt, liền kéo Hứa Anh Ca đứng dậy, lạnh nhạt nói: “Chúng ta đi thôi, đừng làm chậm trễ bá mẫu dạy con.”

Lời nói lễ độ lại khiến người ta mất mặt, Chung thị tức đến nỗi mặt đỏ như gan heo, giận quá lại véo con gái thêm hai cái.

Hứa Anh Ca thấy khí thế đã đủ, bèn tiến lên giữ chặt tay áo Chung thị, nghẹn ngào nói: “Bá mẫu, xin người bớt giận. Yểu Nương cũng không cố ý.”

Triệu Yểu Nương vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy! Con vốn có lòng tốt, đáng trách là tên vô lại, không biết xấu hổ kia!”

Chung thị càng nghe càng tức, đột ngột đẩy Hứa Anh Ca ra, rồi véo mạnh gương mặt nõn nà của con gái: “Con còn dám nói! Con còn dám cãi! Mặt mũi Triệu gia đều bị thứ không nên thân như con làm cho mất sạch rồi!”

Triệu Yểu Nương đau đến kêu oai oái, chỉ biết trốn phía sau Diêu thị và Hứa Anh Ca. Đúng lúc hỗn loạn, có người vội vàng chạy vào báo tin: “Phu nhân, không hay rồi! Tứ gia bị kẻ kia đâm một dao! Kẻ đó còn tự xưng là Tam gia của Khang Vương phủ!”

“Trời ơi...” Chung thị vội buông tay, liếc Diêu thị, cả hai đều nhìn thấy sự lo lắng và bối rối trong mắt nhau, đồng thanh nói: “Mau mời Hứa Đại gia và Triệu Tứ gia đến đây!”

Chưa kịp sai người, Triệu Thôi và Hứa Chấp đã chạy tới. Giờ này cũng chẳng còn phân biệt nam nữ, họ lập tức cho gọi tất cả nha hoàn, bà tử liên quan lại để dặn dò phải giữ kín miệng mồm. Sau đó lại đuổi những kẻ không liên quan đi, rồi đóng cửa thương lượng riêng.

Chung thị thấy vết thương trên vai Triệu Thôi được xử lý sơ sài, vừa xót vừa giận con. Nước mắt tuôn ra không kìm được, bà nghẹn ngào: “Tên đó vốn là yêu nghiệt hung thần, nào dễ chọc? Sao lại xui xẻo đυ.ng phải hắn? Nguy hiểm quá, suýt chút nữa ta đã mất con rồi...”

Nghĩ lại đúng là đen đủi, nếu không phải bà nhận lời thỉnh cầu của Triệu Thôi đến chùa Hương Tích gặp Hứa gia, thì đâu đến nỗi gặp phải tai họa thế này. Càng nghĩ càng tức, chỉ cần nhìn đến khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Anh Ca là bà cảm thấy ngứa mắt, như thể mọi rắc rối đều do nàng gây ra, vết thương của Triệu Thôi cũng là nàng liên lụy.

Hứa Chấp bình tĩnh nói: “Là hắn tới gây sự với chúng ta, đâu phải chúng ta chọc vào hắn trước.”

Vốn dĩ là Trương Nghi Chính vô lễ trước, bị người ta đánh cũng chẳng oan. Chẳng lẽ Hứa Anh Ca phải để mặc hắn giễu cợt nhục mạ hay sao? Huống chi ngay từ đầu hắn không chịu nói rõ thân phận. Nếu gia nhân nhà họ Triệu đánh hắn bị thương thì Triệu Thôi cũng bị hắn đâm trọng thương, coi như đôi bên đều có lỗi.

Diêu thị nhìn rõ sắc mặt, ngữ khí của Chung thị, bèn lạnh nhạt tiếp lời: “Không muốn gây sự mà lại thành ra thế này, giờ nên nghĩ cách giải quyết cho ổn thỏa thì hơn.”