Triệu Thôi lập tức hạ lệnh với người hầu Phúc An: “Đánh gãy hai chân hắn, bẻ răng chó của hắn. Miễn sao không chết là được, gia sẽ thưởng lớn.”
Phúc An tuân lệnh, xắn tay áo dẫn người xông lên. Đám bà tử Hứa gia lập tức rút lui, nhường đất cho Triệu gia thi triển. Tên kia tuy dũng mãnh, đã làm bị thương hai người, nhưng thế đơn lực bạc, không thể chống lại cả đám người cùng xông lên. Trong một phút sơ sẩy liền bị đá trúng chân, ngã nhào, rồi bị đánh hội đồng một trận thừa sống thiếu chết. Dù vậy hắn vẫn cắn răng chịu đòn, không kêu lấy một tiếng, dùng tay áo lau mặt, ngẩng đầu nhìn Triệu Thôi cười lạnh.
“Gan lì thật!” Triệu Thôi đứng xa, cười nhạt. Đúng lúc đó, mọi người bỗng ngừng tay, Phúc An vội chạy đến thì thầm: “Tứ gia, chuyện không hay. Tiểu nhân thấy hắn rất giống Tam gia của Khang Vương phủ.”
Triệu Thôi kinh hãi: “Ngươi nhìn rõ chứ?”
Phúc An nhỏ giọng: “Không sai. Năm trước vào dịp sinh thần của Trưởng công chúa, tiểu nhân từng dắt ngựa cho hắn. Lúc nãy mặt hắn lấm lem bùn đất nên ta không nhận ra, giờ nhìn kỹ đúng là hắn.”
Thế thì phiền rồi. Triệu Thôi suy nghĩ một lúc, chậm rãi bước tới, lớn tiếng quát: “Tên điên kia, biết sai chưa?”
“Đi chết đi!” Người kia từ đống bùn trồi lên, mắt đỏ ngầu. Hắn nhổ một ngụm máu lẫn bùn, đứng lên, dùng tay áo lau mặt, trừng mắt cười lạnh: “Họ Triệu, ngươi dám đánh ta? Gia sẽ diệt cả nhà ngươi!”
Giờ Triệu Thôi đã thấy rõ mặt hắn. Đúng là tên hỗn đản Trương Nghi Chính của Khang Vương phủ. Tuy chưa từng giao thiệp, nhưng cũng biết tiếng hắn là kẻ bạo ngược, vô lại có thừa. Việc hôm nay khó mà xử lý êm thấm, về sau e càng rắc rối. Gϊếŧ thì không thể gϊếŧ... Triệu Thôi liếc đám người đang vây xem, trong đầu loé lên vài kế.
Trương Nghi Chính thấy hắn trầm ngâm, liền chống tay bên hông, trong mắt ánh lên sát khí. Triệu Thôi lại nở nụ cười tươi, bước nhanh tới gần: “Thì ra là Tam gia của Khang Vương phủ? Mong Tam gia đừng trách. Chúng ta có mắt không tròng, nhất thời nhận nhầm quý nhân thành hạng người vô lại. Xin Tam gia lượng thứ!”
Trương Nghi Chính cười lạnh: “Họ Triệu, ngươi cho thế là xong sao? Ngươi còn dám nói không nhận ra người nhà ta trông thế nào? Ngươi không nhận ra ta thì tại sao còn gọi người đánh ta? Đây là mưu hại hoàng thân quốc thích, Triệu gia muốn tạo phản chắc?”
Triệu Thôi vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Tam gia, lời ấy không nên nói bừa. Trước tiên xin để tiểu nhân đưa ngài đi rửa mặt, chỉnh trang và trị thương trước đã.”
Thấy xa xa các tăng nhân tiếp khách đang chạy tới, Triệu Thôi liền liên tục ra hiệu cho Phúc An.
Trương Nghi Chính nhìn rõ, hừ lạnh: “Ngươi lại đây, ta có lời muốn nói.”
Triệu Thôi dè dặt bước lên nửa bước: “Tam gia có gì phân phó?”
Trương Nghi Chính đột ngột vượt lên, tay trái nắm chặt vai Triệu Thôi, tay phải rút dao găm đâm thẳng vào ngực trái hắn, miệng hét lớn: “Dám hại ta! Ta gϊếŧ ngươi!”
Biến cố xảy ra chớp nhoáng, Triệu Thôi trở tay không kịp, chỉ thấy lưỡi dao đâm thẳng tới ngực mình, lòng thầm kêu “chết rồi.” Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, Phúc An kịp thời nhào tới đẩy lệch đường dao, khiến mũi nhọn chỉ đâm qua bả vai. Một luồng lạnh lẽo chạy dọc thân thể hắn.
Trương Nghi Chính thấy một đòn không chí mạng, liền đâm tiếp. Nhưng Triệu Thôi đã tỉnh hồn, phối hợp cùng Phúc An và người hầu khác khống chế hắn, đoạt lấy hung khí.
Trương Nghi Chính cắn răng, mắt đỏ ngầu, trán nổi rõ gân xanh, dường như căm hận đến tận xương tủy.
Các tăng nhân tiếp khách vội vã đến nơi, lập tức cho đại hòa thượng ngăn hai bên, ôn tồn hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Triệu Thôi vừa từ cõi chết trở về, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, vết thương đau rát, máu nhuộm nửa thân. Hắn vẫn cố giữ vẻ điềm đạm, quay sang ra lệnh: “Mọi người nói đi, chuyện là thế nào?”
Đám hạ nhân sợ bị liên lụy, liền thêm mắm dặm muối kể tội Trương Nghi Chính: nào là trốn trên cây rình trộm, nói lời lẽ khinh bạc hai vị tiểu thư, hành xử vô lại... Triệu Thôi càng nghe càng thêm tức, hận không thể xé xác kẻ háo sắc vô sỉ kia, nhưng cố nén giận, quay sang vị cao tăng tiếp khách phân trần: “Ban đầu không ai biết ngài ấy là Tam gia Khang Vương phủ. Khi biết thì đã muộn.”
“Vị này lúc đầu cũng không nói mình là Tam gia, chỉ bảo là khách đến làm pháp sự.” Vị tăng tiếp khách nghe xong, hiểu rõ rằng dù đây là người Khang Vương phủ, nhưng hắn phạm lỗi trước, lại có liên quan đến nữ quyến hai nhà Hứa, Triệu. Ai cũng không thể rũ sạch trách nhiệm. Ông liền đề nghị hòa giải: “Chuyện này e là có hiểu lầm. Theo ngu ý của bần tăng, Triệu thí chủ và vị này nên trị thương trước rồi hãy bàn tiếp, được không?”
Triệu Thôi ôm vết thương trên vai, ấm ức nói: “Nếu là người của Khang Vương phủ, vậy càng nên để phương trượng đại sư làm chứng. Đầu đuôi câu chuyện này là có căn nguyên rõ ràng.”
Vị tăng tiếp khách hiểu ý, đây là muốn nhà chùa làm chứng rằng Tam gia bị đánh là đáng tội, không thể trách người khác. Ông gật đầu: “Người xuất gia không dối trá, sẽ nói sự thật.” Rồi dặn dò tăng nhân, tạp dịch trong chùa không được nói bậy, mời Trương Nghi Chính đi gặp phương trượng để rửa mặt, chữa thương.
Trương Nghi Chính hất hết hoa lá, bùn đất trên người, cười lạnh đe dọa Triệu Thôi: “Ngươi cứ đợi mà xem!” Rồi lảo đảo rời đi.
Phiền toái lớn rồi! Triệu Thôi không đổi sắc mặt, mặc cho vết thương đang rỉ máu, vội vã đi tìm Hứa Chấp để bàn bạc đối sách.