Sáng sớm, khi tiếng chim đầu tiên cất lên trong vườn, Hứa Anh Ca đã ăn mặc chỉnh tề, nghiêm túc luyện một bài quyền Ngũ Cầm Hí giữa sân. Đây là thói quen nàng đã kiên trì tập luyện từ nhỏ, gần như chưa từng gián đoạn ngày nào, trừ khi lâm bệnh.
Mấy nha hoàn và bà vυ" trong viện đã quá quen với cảnh ấy nên họ cũng không lấy gì làm lạ. Đợi nàng luyện tập xong, họ lập tức dâng khăn mặt và nước ấm, rồi cung kính bẩm báo công việc trong ngày: "Nhị nương, phu nhân dặn rằng sáng nay không cần qua vấn an. Sau khi dùng bữa, người cứ đến Thải Bình Các. Buổi chiều, Quách thái y sẽ đến bắt mạch cho người."
Hứa Anh Ca khẽ gật đầu, rồi rửa mặt chải đầu, thay một bộ váy áo lụa mỏng màu trắng nhạt. Nàng không dùng phấn son, không cài hoa lên tóc, mà chỉ cắm một cây trâm bạc giản dị. Sau khi ngẫm nghĩ một lát, nàng đeo thêm một đôi hoa tai. Tuy nàng là phận ở nhờ, nhưng dưỡng phụ, dưỡng mẫu và huynh trưởng luôn đối đãi chân tình, nàng cũng tự biết phải giữ lễ cho phải đạo.
Tử Ải, nha hoàn chuyên coi sóc son phấn và y phục, thấy vậy bèn đem tới một đóa hoa cài đầu, dịu dàng khuyên nhủ: "Nhị nương, người ăn mặc thế này thì giản dị quá. Nếu cài thêm đóa hoa này thì sẽ hài hòa với y phục."
Đúng lúc ấy, nha hoàn quản lý tiền bạc, Thanh Ngọc, bước vào, bẩm báo: "Nhị nương, bữa sáng đã được dọn xong."
"Ừm!" Hứa Anh Ca khẽ đáp, thuận thế đứng dậy, rồi bước ra gian ngoài dùng bữa. Thanh Ngọc gật đầu ra hiệu, Tử Ải hiểu ý cất hoa đi, rồi quay về dọn dẹp bàn trang điểm.
Dùng xong bữa sáng, Hứa Anh Ca súc miệng, rửa tay. Lúc này trời đã sáng rõ, nàng thong thả dạo bước trong sân để tiêu thực. Cuối xuân, hoa anh đào trong viện đã tàn, chỉ còn lác đác vài trái nhỏ bằng đầu ngón tay, vàng ươm, lấp ló trên cành. Nàng giơ tay hái vài quả ở nhánh thấp, vừa đi vừa phân phó: "Anh đào kết trái nhiều quá, hãy sai người hái bớt đi, kẻo rụng đầy sân thì uổng phí."
Mọi người đồng thanh vâng dạ, rảo bước theo sau, vây quanh nàng như sao vây lấy trăng.
Hoa viên Hứa phủ được chăm chút vô cùng tỉ mỉ. Dọc lối đi là những hòn đá lớn có hình dáng lạ mắt, xen giữa khóm cây cỏ thơm ngát và hoa cúc dại nở vàng tươi. Đình nghỉ dựng rải rác giữa vườn, hòa cùng cây lá, tạo nên khung cảnh thanh thoát, yên bình.
Thải Bình Các có ba mặt quay ra hồ nước, chỉ có một lối nhỏ lát đá dẫn vào, hai bên phủ kín trúc xanh rì rào trong gió. Hứa Anh Ca thong thả bước đi trên con đường ấy, tà áo khẽ lay theo từng nhịp gió. Một cơn gió nhẹ lướt qua, chuông đồng treo dưới mái hiên ngân vang những tiếng leng keng trong trẻo. Nàng nghiêng tai lắng nghe, mỉm cười cảm thán: “Tiếng chuông nghe thật êm tai.”
Sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân, theo đó là một giọng nói trầm ấm, mang theo chút hoài niệm: “Chớp mắt đã mười năm trôi qua!”
Đó là Hứa Phù, Ngũ thiếu gia của Hứa gia. Hắn mặc áo vải nhạt màu, thắt lưng có đeo ngọc bội xanh biếc. Hắn có dáng người thanh mảnh, ánh mắt kiên định, và khuôn mặt có vài phần tương tự Hứa Anh Ca, chỉ tiếc tuổi còn trẻ mà hai bên tóc mai đã lốm đốm sợi bạc.
Hứa Anh Ca quay đầu nhìn lại, nở nụ cười tươi tắn, nhẹ nhàng hành lễ: “Ngũ ca, đã lâu không gặp.”
Rồi nàng quay sang dặn Thanh Ngọc: “Ta quên mang theo đôi giày mới thêu cho phụ thân, ngươi về lấy giúp ta.”
Chờ Thanh Ngọc đi khuất, Hứa Phù mới bước lên, hạ giọng hỏi han: “Văn Văn, dạo này muội khỏe hẳn chưa? Ta vẫn luôn lo lắng cho muội, chỉ tiếc là không tiện tới thăm thường xuyên.”
Hứa Anh Ca mỉm cười dịu dàng, xoay nhẹ cổ tay để lộ chiếc vòng tay ngọc: “Ca ca đừng lo, muội đã khỏe từ lâu. Sáng nay muội còn tập trọn một bài quyền nữa đó.”
Thấy gương mặt nàng hồng hào, thần sắc tươi tắn, Hứa Phù cũng yên lòng hơn. Hắn trêu đùa: “Bài quyền trông kỳ cục ấy à? Đừng để người ta trông thấy rồi cười chê.”
Hứa Anh Ca đáp khẽ, giọng nhẹ như gió thoảng: “Chỉ cần thân thể khỏe mạnh, có gì không tốt đâu?”
Gặp lại muội muội sau bao ngày xa cách, Hứa Phù không giấu được niềm vui trong lòng. Không muốn gợi chuyện buồn, hắn vội nói tiếp: “Sáng nay ta có mang chút trang sức và vải vóc tới, đã sai người đưa vào viện của muội rồi. Muội xem thử có thích không?”
Hứa Anh Ca bật cười, ánh mắt sáng rỡ: “Chỉ cần là ca ca tặng, thứ gì muội cũng thích.” Rồi nàng cố tình trêu: “Nhưng ca ca cũng nên để dành cho tẩu tử tương lai, đừng chiều muội mãi thế này.”
“Ta cũng gửi một phần sang chỗ a di, nếu người không thích thì cứ bảo ta.” Hứa Phù nhìn nàng với ánh mắt do dự và áy náy.
Vì chuyện xảy ra năm ngoái, hắn luôn cảm thấy có lỗi với muội muội. Nhưng nghĩ đến mười mấy mạng người của Tiêu gia bị thảm sát năm xưa, mối thù ấy làm sao có thể bỏ qua. Hứa Phù chỉ mong sau này có thể tìm cho nàng một mối duyên lành, coi như bù đắp phần nào.
Hai huynh muội cứ thế trò chuyện qua lại, chẳng mấy chốc đã đến trước Thải Bình Các. Hứa Anh Ca vừa định đưa tay vén rèm thì từ bên trong, có người đã kéo rèm trúc lên trước. Đại thiếu gia Hứa Chấp bước ra, cười nói thân mật: “Còn không mau vào? Chúng ta chờ hai người nãy giờ. Phụ thân vừa mới hỏi Ngũ đệ đến chưa đấy.”
Gia chủ Hứa gia là Hứa Hành, vốn là danh sĩ nổi tiếng của hai triều. Trước đây, ông từng giữ chức Đế sư dưới triều Đại Dụ, nay là Đại học sĩ của triều Đại Hoa.
Hứa Hành vốn bất bình việc tân đế Đại Hoa nổi loạn cướp ngôi, vì ông cho đó là hành vi phản nghịch. Trong lòng ông vốn không muốn quay lại chốn quan trường, nhưng vì con cháu trong nhà đông đúc, lớn bé đều trông cậy vào ông, nên ông buộc phải nhận chức Đại học sĩ. Đã vậy, còn phải lao tâm tính toán, nhiều khi phải làm những điều trái với lương tâm để bảo hộ cả gia tộc.
Nỗi uất ức dồn nén lâu ngày khiến sức khỏe sa sút. Ông thường lấy cớ bệnh tật để ở nhà tĩnh dưỡng, may mà còn có Hứa Phù và Hứa Anh Ca cùng nhau tận tâm gánh vác.
Nghe Hứa Chấp hỏi, Hứa Phù lập tức nghiêm mặt, chỉnh lại y phục rồi bước vào phòng. Hứa Chấp đi trước dẫn đường, rồi đứng chắn lối nhỏ duy nhất dẫn vào Thải Bình Các, không cho ai đến gần.
Chính giữa Thải Bình Các là một bàn thờ đơn sơ, trên đó đặt hơn mười bài vị lớn nhỏ. Hứa Hành và phu nhân Diêu thị mặc tang phục trắng, đứng nghiêm trang trước án thờ.
Thấy bọn họ bước vào, Hứa Hành nghiêm giọng nói: “Đến đây đi. Hôm nay là đúng mười năm ngày giỗ cha mẹ các con. Thời cuộc rối ren, không thể công khai tế bái, chúng ta chỉ đành lập bàn thờ tạm bợ thế này, thật thiệt thòi cho họ. Hai con phải ghi nhớ trong lòng, đợi đến ngày sau có thể tự tay lập mộ, dựng bia cho họ.”
Diêu thị lau nước mắt, nghẹn ngào: “Cuối cùng cũng báo được mối thù mười năm. Giờ đây tỷ tỷ và tỷ phu có thể yên tâm nhắm mắt.”
Nước mắt Hứa Phù tuôn rơi. Hắn không lập tức quỳ lạy trước linh vị cha mẹ, mà cùng Hứa Anh Ca quỳ xuống trước Hứa Hành và Diêu thị: “Đa tạ ân nghĩa của dượng và a di! Nếu không có hai vị, huynh muội chúng con e đã sớm hóa thành nắm xương khô bên vệ đường rồi!”
Vợ chồng Hứa Hành vội bước lên, chia nhau đỡ hai anh em dậy, dịu dàng nói: “Đừng nói những lời khách sáo ấy! Chúng ta là người một nhà, sao lại nói đến ân nghĩa?”
Diêu thị đưa tay lau nước mắt cho Hứa Anh Ca, mỉm cười bảo: “Trong lòng ta, Anh Ca chính là nữ nhi ruột thịt của ta.”
Hứa Anh Ca ôm lấy cánh tay Diêu thị, thân mật tựa đầu vào vai bà, thì thầm, giọng nghẹn ngào: “Nương... Người sinh ra con là mẫu thân, nhưng cứu mạng, nuôi nấng, dạy dỗ con nên người, đều là nhờ nương.”
Nghe vậy, Diêu thị chợt nhớ lại mười năm qua, nữ nhi này luôn hiền lành, chu đáo, hiểu chuyện. Bà không kìm được xúc động, ôm lấy nàng, vuốt ve khuôn mặt, âu yếm nói: “Hiểu chuyện như con, ta không còn mong gì hơn.”
Một bên, Hứa Hành thấy vậy, nét mặt cũng dịu lại. Ông quay sang Hứa Phù, nghiêm giọng nói: “Ta biết con không cam lòng khi ta tha cho đám đàn bà, trẻ con nhà Thôi gia. Nhưng con phải hiểu, nếu gϊếŧ sạch cả nhà bọn họ, thì chúng ta có khác gì bọn phản tặc Thôi gia. Dù sao thì bọn chúng đã bị kéo xuống bùn, những gì chiếm đoạt trước kia cũng phải trả lại. Vậy là đủ rồi! Hãy xem như tích chút phúc đức cho con và Anh Ca, đừng truy cứu nữa.”
“Chất nhi không dám. Nửa năm nay con không động đến người Thôi gia.” Hứa Phù vội đáp, giọng nghẹn ngào không nói nên lời.
Khi triều đại thay đổi, gia tộc Tiêu gia bị thảm sát, huynh muội bọn họ trở thành hai đứa trẻ mồ côi. May nhờ vợ chồng Hứa Hành ra tay che chở, nhận Hứa Anh Ca làm con nuôi, nuôi dạy trong phủ, còn sắp xếp cho Hứa Phụ làm con cháu bên nhánh phụ của Hứa tộc. Nếu không có Hứa gia thì trong thời loạn lạc ấy, bọn họ đã chẳng còn đường sống. Không những vậy, họ còn có thể rửa được thù nhà, chém đầu kẻ đầu sỏ. Hắn luôn khắc cốt ghi tâm ân nghĩa ấy.
Thấy Hứa Phù thành khẩn, Hứa Hành gật đầu, sắc mặt dịu đi: “Con thì cái gì cũng tốt, chỉ có quá cố chấp. Con nên sửa đi, nếu không sau này sẽ chịu thiệt thòi. Thôi, hãy bái lạy cha mẹ của các con đi.”
Hứa Anh Ca và Hứa Phù lại quỳ xuống, dập đầu trước vợ chồng Hứa Hành để tạ ơn nuôi nấng và che chở suốt bao năm, rồi mới quay sang linh vị cha mẹ ruột, thành tâm dâng hương tế bái.
Bỗng ngoài sân vang lên giọng phụ nữ: “Là Đại gia đó à? Sao lại đứng đây một mình?”
Hứa Anh Ca nghiêng tai lắng nghe, nhận ra đó là giọng Mạo thị, chính thất của Tam phòng Hứa gia.
Quả nhiên, lát sau nàng nghe Hứa Chấp từ tốn đáp lời: “Chất nhi bái kiến Tam thẩm. Cha và nương đang nói chuyện với Nhị muội muội ạ.”
Mạo thị nói: “Ta cũng có việc muốn gặp mẫu thân con, có liên quan đến Anh Ca.”
Trong phòng, Hứa Hành nhìn qua cửa sổ, thấy Mạo thị thong thả bước về phía này. Ông đoán Hứa Chấp không ngăn nổi bà ta, liền cau mày nói: “Anh Ca, con đỡ mẫu thân ra ngoài trước. Ta còn chuyện cần nói riêng với Ngũ ca con.”
“Vâng, phụ thân.” Hứa Anh Ca đưa tay lau nước mắt, rồi đứng dậy dìu Diêu thị rời khỏi phòng.
Mạo thị khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, xuất thân từ gia đình danh giá của triều trước. Từ nhỏ bà đã học rộng hiểu nhiều, lại có dung mạo đoan trang, thanh tú. Bà biết trang điểm nên nhìn vẫn như chỉ ngoài hai mươi. Vẻ đẹp trưởng thành, mặn mà của bà tựa như trái mật đào chín mọng.
Bà ta ung dung, nhẹ nhàng bước tới, theo sau là một nha hoàn. Dáng đi của bà ta khoan thai, uyển chuyển làm Hứa Chấp không khỏi đỏ mặt.
Hắn không dám cản, chỉ luống cuống lùi lại, nói giọng khẩn cầu: “Tam thẩm, xin người chờ một chút... chất nhi xin phép vào bẩm trước đã...”
“Mẫu thân con chắc đang an ủi Anh Ca chứ gì? Đại gia yên tâm, Anh Ca nghe ta nói là ổn, ta sẽ giúp mẫu thân con an ủi nàng. Đứa nhỏ số khổ ấy nên sớm quên chuyện Thôi gia đi.” Mạo thị mỉm cười, ưỡn ngực bước thẳng, khiến Hứa Chấp lúng túng không biết làm sao.
Hứa Anh Ca nhìn sang Diêu thị, thấy ánh mắt bà đã lộ rõ vẻ bất mãn. Nàng bèn buông tay Diêu thị, bước nhanh đến đứng giữa Hứa Chấp và Mạo thị, rồi nắm chặt cánh tay đầy đặn của Mạo thị, mỉm cười ngọt ngào: “Tam thẩm vẫn là người thương con nhất.”
Mạo thị bị nắm đau, bèn tức tối vung tay đánh nhẹ lên tay Hứa Anh Ca, trách cứ: “Nha đầu nhà con chẳng biết nhẹ tay gì cả, tay nắm như kẹp sắt vậy? Ta lo con nghĩ quẩn nên mới đến thăm, thế mà con lại nhéo ta đau đến thế này!”
Bà ta vừa nói, vừa cẩn thận quan sát nét mặt của Hứa Anh Ca.
“Đau thật sao? Xin lỗi Tam thẩm, để con thổi thổi cho người nhé!” Hứa Anh Ca vừa mới khóc xong, đôi mắt còn ửng hồng, nhưng nàng không tránh né, chỉ liếc mắt ra hiệu cho Hứa Chấp đang đứng bên cạnh lau mồ hôi. Hứa Chấp lập tức lui về sau lưng Diêu thị, bĩu môi, lắc đầu tỏ vẻ bất mãn với Mạo thị.
“Hừ, ai cần cái miệng ba hoa lém lỉnh của con thổi chứ?” Mạo thị liếc nhìn vẻ mặt u sầu của Diêu thị, lại nhìn đôi mắt sưng đỏ của Hứa Anh Ca, bèn véo nhẹ chiếc cằm nhỏ xinh xắn của cháu gái, dịu dàng an ủi: “Nha đầu ngốc này, nếu đau lòng thì cứ khóc, thẩm đâu phải người ngoài, con cố mỉm cười làm gì?”