Chương 43

Người có dung mạo xuất sắc giọng nói không hề dịu dàng, tựa như đá băng rơi xuống tảng đá, trong trẻo nhưng còn mang theo vẻ lạnh lùng bẩm sinh.

Du Phù Linh vừa nãy động tác cực nhanh, dáng vẻ phiêu nhiên, thân hình trái ngược hoàn toàn với sự mau lẹ khi ra tay, lúc ngồi xuống ho khan hai tiếng nghe như muốn ho bật cả xương cốt ra ngoài, càng phù hợp với lời đồn về mệnh cách đặc biệt của nàng.

Quyện Nguyên Gia nhìn vào con ngươi đen nhánh của Chấp pháp Tiên Hạc: “Ngươi nghe thấy không?

Nàng ấy vì cứu tình nhân của mình nên mới hoảng loạn chọn đường bừa bãi.”

Mai Trì “ồ quao” một tiếng: “Nhị sư tỷ, hắn nói Du Phù Linh là tình nhân của tỷ đấy.”

Xung quanh không ai nói gì, giọng Mai Trì lại còn rất lớn, ai cũng nghe thấy.

Tiếng xì xào trêu chọc không ngớt, Đinh Hàm Địch cười nhìn về phía thiếu nữ cách nàng một ghế: “A Phiến, cảm ơn ngươi đã bảo vệ ta.”

Quyện Nguyên Gia vẫn đang phúc đáp trên đài, cũng có người thỉnh tọa sư ngoài đài thí luyện vào.

Đinh Hàm Địch vừa định ngồi xuống bên cạnh Du Phù Linh, đại sư tỷ của đối phương bèn chen tới, trường kiếm khẽ ngăn, hiển nhiên là muốn ngăn cản Đinh Hàm Đinh tới gần sư muội mình.

Đinh Hàm Địch cũng không giận, cười hì hì gọi một tiếng “Sư tỷ hảo”.

Giờ đây nàng và bộ dáng âm trầm trước kia khác nhau một trời một vực, Quý Đinh sau lưng không ít lần lầm bầm Đinh Hàm Địch có ý đồ bất chính.

Quý Đinh: “Ngươi biết vậy là tốt rồi.”

Đinh Hàm Địch còn quay đầu nhìn Du Phù Linh, khi cười, tàn nhang trên mặt nàng dường như cũng rung rinh: “Sao chẳng thèm đếm xỉa gì đến ta?

Đã tới đây rồi.”

Người ở hàng trước hàng sau ánh mắt đều dính chặt vào hai nàng, người kích hoạt Ảnh Linh Thạch cũng không ít.

So với việc xem Quyện Nguyên Gia và Chấp pháp Tiên Hạc đấu vật, có lẽ đôi này, sự đối lập giữa tông môn nghèo nhất và tông môn giàu nhất quá mức kịch liệt, ai cũng muốn xem kết quả.

Mai Trì tự mình ăn bánh ngọt tâm không vướng bận gì, hai bên má phồng lên, dường như chẳng bận tâm đến việc những người xung quanh bàn tán tông môn sa sút cao trèo thiên tài tu chân thiếu nữ làm rể nối dõi bị khinh bỉ, cũng chẳng màng đến việc đồn đoán nhị sư tỷ mình sẽ bị coi là vật chứa để tu luyện.

Quý Đinh quay đầu lại thì thấy ngay khuôn mặt Đinh Hàm Địch với thương tích trên người nhưng cười rạng rỡ quá mức, nàng không kìm được mà nhấn mạnh: “Không phải cố ý đến, chúng ta...”

Du Phù Linh cúi đầu, trên tay nàng là chiếc khăn tay đã bị xé nát, nàng nhàn nhạt nói: “Một chiếc khăn tay trị giá ba trăm Linh Thạch, ngươi tính bồi thường cho ta thế nào?”

Quý Đinh thầm nghĩ có rẻ thế sao, Đinh Hàm Địch ở một bên trợn tròn mắt: “Ba trăm Linh Thạch?

Ngươi muốn ta bồi thường cho ngươi sao?”

Du Phù Linh: “Không thì sao?”

Bóng lưng nàng mảnh khảnh, chẳng khác là bao so với ấn tượng của Đinh Hàm Đinh.

Tháng này Đinh Hàm Địch không liên lạc với Du Phù Linh, Quý Đinh vốn tưởng hai người không gặp mặt sẽ liên lạc thường xuyên qua Thiên Cực Lệnh, kết quả là nàng đã nghĩ quá nhiều.

Nàng đã hỏi ý kiến của sư tôn, vị sư tôn đại nhân đang vân du kia trả lời tin tức liên lạc đứt quãng, chỉ cho một câu “Vạn sự tùy tâm”, rất phù hợp với chủ ý thu đồ đệ của ngài.

Quý Đinh lớn hơn Du Phù Linh vài tuổi, nếu nàng muốn vào Thiên Cực Đạo Viện, hoàn toàn có thể đến cùng năm với Tổ Kim Tịch của Vẫn Nguyệt Tông.