Đồng là người xuyên sách nơi chân trời góc bể, sự tương phản mãnh liệt khiến Đinh Hàm Địch đặc biệt khổ sở.
Tình hình hiện tại giống hệt trước khi nàng chưa xuyên sách.
Trước đây Du Phù Linh đã chẳng mấy khi đi học, giờ đây ẩn mình trong động phủ bế quan cũng là chuyện đương nhiên, chỉ có Quý Đinh thỉnh thoảng thấy trong tiết công cộng của hệ Kiếm tu sẽ trợn mắt nhìn Đinh Hàm Địch.
Nếu không phải Đinh Hàm Địch tu vi quá thấp, e rằng vị Luyện Thiên Tông Đại sư tỷ này cũng sẽ hướng nàng phát khởi khiêu chiến.
Mai Trì an ủi Đinh Hàm Địch: “Ta nói Du Phù Linh quá kiêu ngạo đi, ai cũng nói chúng ta trèo cao, ngươi đổi người thích cũng được mà.”
“Ta còn hỏi sư phụ rồi, nàng vẫn không xem Thiên Cực Lệnh.”
Đinh Hàm Địch đùa một câu: “Như tông môn chúng ta nghèo thế này, cũng chỉ có thể dựa vào việc “ăn cơm mềm” cải thiện điều kiện thôi, nếu không thì ngươi tìm một người xem sao?”
Mai Trì gật đầu: “Ta tìm xong rồi, Tổ sư tỷ rất tốt.”
Đinh Hàm Địch che mặt, không để lời Mai Trì vào lòng, tiểu sư muội nhìn qua liền thiếu vài phần hồn phách, ước chừng so với thích một người, càng quan tâm ngày mai ăn gì hơn.
Trên sân thí luyện đao quang kiếm ảnh, quang hiệu của trận pháp và kiếm trận khi Kiếm tu và Pháp tu đối chiến còn khoa trương hơn cả đèn ở hí trường.
Trước đó, Quyến Nguyên Gia đã giải quyết không ít kẻ ái mộ Minh Tinh, giờ đây không ít kẻ khiêu chiến đều là những kẻ hiếu chiến, dù không có hứng thú với Minh Tinh cũng phải đến đánh một trận.
Đinh Hàm Địch còn chưa ngồi xuống Quyến Nguyên Gia đã nhìn thấy nàng, kẻ gây chuyện lại còn có nhàn tâm ăn điểm tâm uống trà, cùng sư muội nói cười vui vẻ, hoàn toàn không có chút áy náy nào về việc tung tin đồn!
Đinh Hàm Địch tu vi thấp đến mức không cảm nhận được cái gọi là sát khí và kiếm ý, đây cũng là nguyên nhân nàng bị Tọa sư phạt ở lại.
Nàng là người kế thừa xuất sắc từ thế giới cũ trong mắt Du Phù Linh, đồng thời giỏi xua tan áp lực, không chút ủ rũ đau buồn vì tu vi thấp, còn hỏi Tọa sư về yêu cầu chuyển hệ.
Đáng tiếc dù hệ nào cũng có yêu cầu về linh lực, ngay cả Quái tu tương thích với hệ Pháp tu, cũng cần người khởi quẻ linh khí nồng đậm.
Kinh mạch tiên thiên của nguyên chủ có dị, dù Đinh Hàm Địch đã sờ tới môn đạo, linh khí tụ lại cũng rất dễ tiêu tán, giống như hít sâu mà không thở ra được gì, chính nàng cũng thấy buồn nôn.
Nói chung các thầy giáo đều sẽ ghét học sinh đội sổ, điều khiến Đinh Hàm Địch cảm thấy kỳ lạ là Tọa sư hệ Kiếm tu đối với nàng thái độ đều không tệ, nàng đoán là vì tông môn của mình.
Đinh Hàm Địch hễ rảnh rỗi lại thích xem lại nội dung nguyên tác mà nàng đã đọc, sợ rằng dù nàng đã tránh được tuyến tình cảm đơn phương bị trói buộc với Minh Tinh, vẫn sẽ rơi vào l*иg giam vận mệnh của nhân vật.
Nàng nghĩ: Ta đến cả vì người yêu mà tẩu hỏa nhập ma còn chưa từng, chắc sẽ không gia nhập phe phản diện cuối cùng chết thảm chứ?
Trong lòng bàn tay nàng là miếng điểm tâm sư muội trả lại, Mai Trì, tu vi chỉ vừa vặn cao hơn nàng một bậc, cảm nhận được kiếm khí bay đến.
Bất quá nàng chỉ có thân thể cường hãn, độ linh mẫn không cao lắm.
Ba chữ "Nhị sư tỷ" vừa dứt lời, ánh mắt của những người xung quanh ào ào đổ dồn lên chiếc khăn tay đột nhiên xuất hiện rồi vỡ vụn trước mặt Đinh Hàm Địch.