Chương 9

Chương 9

Cô mặc kệ Mã Văn Tài chạy về phía mình, run rẩy đứng lên. Mã Văn Tài bướng bỉnh muốn giữ chặt Đỗ Tuyên, nhưng không ngờ rằng cô, người luôn ngoan ngoãn và thích nịnh nọt, lại đẩy mạnh tay hắn ta.

“Không phải là ngươi không đến sao?

Vừa rồi ở trong phòng học, Mã Văn Tài mới ra lệnh một tiếng, học trò trong phòng học đã rời đi hết. Người thầy mà không có học sinh, thì cũng chỉ như hữu danh vô thực. Đỗ Tuyên thật sự là không muốn để ý đến Mã Văn Tài, nhưng do dự một lát vẫn chạy ra.

Chỉ thấy Đỗ Tuyên ngước mắt nhìn về phía Mã Văn Tài, đôi mắt không vui không buồn, chỉ có sự lạnh nhạt.

“Ta muốn mời đại phu.”

Cô không trả lời vấn đề, Mã Văn Tài mặt đỏ bừng.

“Ta đưa ngươi đi tìm đại phu.”

Nghe vậy, Đỗ Tuyên nhìn hắn khó hiểu, đây là vừa đánh vừa xoa ư?

“Không cần, ta tự mình đi được, huynh đưa mọi người về học đường được chứ?”

“Ta nói, muốn chúng ta trở về thì nư nhân kia phải rời khỏi!”

Đỗ Tuyên vốn dĩ không muốn thuyết phục hắn.Chỉ là cô vừa thấy Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài đag đi tới, không muốn hai người bọn họ lại tức giận thêm.

Mã Văn Tài vốn tưởng rằng cô muốn năn nỉ hắn, lại thấy cô cười nhạt một tiếng, xoay người rời đi.

"Cái tên này! Mặc dù ở chung phòng với ta, nhưng lại kết giao với Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài! Hắn ta là một kẻ một chân đạp hai thuyền!" Ta nói với ngươi, ai dám phản ta, thì sẽ lãnh hậu quả!" Mọi người im lặng, hình như hắn ta càng ngày càng cáu kỉnh hơn.

Bên kia, Lương Chúc hai người đỡ Đỗ Tuyên đi tìm Vương Lan. Cũng may chỉ là trầy da, Đỗ Tuyên xin một ít thuốc mỡ, chuẩn bị tự mình bôi thuốc, sau đó Lương Sơn Bá vội vàng rời đi.

“Đã bảo ngươi tránh xa Mã Văn Tài một chút! Hắn là kẻ không chấp nhận được chuyện người khác làm trái ý mình, dù chỉ là một chút!” Chúc Anh Đài nhìn thấy Đỗ Tuyên chật vật rời khỏi sân thể dục, càng tức giận Mã Văn Tài ngang ngược.

Đỗ Tuyên biết Chúc Anh Đài thật sự lo cho mình, cô cười và an ủi: “Trước đây tôi ở cùng với hắn ta, khó mà tránh được, sau này tôi sẽ tìm cơ hội rời đi, nhưng có lẽ sẽ làm phiền huynh và Lương Sơn Bá một thời gian”.

Cô từng cho rằng việc làm bạn với Mã Văn Tài sẽ giúp cô nói lời tốt đẹp về Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài trước mặt hắn ta, tránh được kết cục của câu chuyện trước đây. Tuy nhiên, quả cầu của Mã Văn Tài đã phá hủy tất cả mọi ảo tưởng của cô, vì Mã Văn Tài không vì cô là Đỗ Tuyên hay Tô Tuyên mà có thay đổi.

Có lẽ cô nên tìm cách tiếp cận mới.

Chúc Anh Đài cũng không chối từ, hoàn toàn đồng ý.

Đợi một lúc vẫn không thấy Lương Sơn Bá trở về, khi biết được tung tích của hắn, Chúc Anh Đài cười đắc ý, hóa ra hắn đã nghĩ ra cách buộc Mã Văn Tài và những người khác phải nhượng bộ.

Không muốn nói rõ là bởi vì muốn tạo cho cô một bất ngờ và cũng là để chọc tức Mã Văn Tài về cái tính kiêu ngạo của mình.

Đỗ Tuyên nửa tò mò nửa buồn rầu.

Nụ cười của Chúc Anh Đài thật dịu dàng, cũng chỉ có thể hù dọa được chàng thanh niên lương thiện Lương Sơn Bá!

Đêm đã khuya, Đỗ Tuyên ngồi ở trên ghế nhìn Lương Sơn Bá trải giường chiếu, hắn nhường giường của mình cho Đỗ Tuyên nghỉ ngơi.

Hai người Lương Chúc đang bàn với nhau về việc thất bại của nhóm Mã Văn Tài với tâm trạng vui mừng, trong khi đó, Đỗ Tuyên thì ngược lại. Cô nghĩ về cảnh Mã Văn Tài nổi giận, đập bàn, những hình ảnh đó nảy lên trong tâm trí cô.