Chương 7
Đỗ Tuyên không vui khi nghe ba tên phản diện kia nói chuyện. Mã Văn Tài nói lời này lại cho cô càng thêm bực tức nhưng cô không dám nổi giận, chỉ có thể tự mình tìm đường đến bọn Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài.
Thấy Đỗ Tuyên đi mà không nói gì đến mình, Mã Văn Tài có phần khó chịu.
“Đúng vậy, lời nàng ta vừa nói tựa như liễu bay trong gió.”
“Nghe nói nàng ta đã ngoài 20 tuổi, còn không xuất đầu lộ diện, chỉ e là do dung mạo xấu xí nên không có nam nhân nào để ý”.
Đỗ Tuyên càng nghe càng bực bội, không muốn nghe bọn họ nói gì thêm. Tạ Đạo Uẩn từ trên xe bước xuống, nhìn từ xa có thể biết đây là một mỹ nhân. Thế nhân luôn là như thế, nếu như phụ nữ có tài thì sẽ bị chê bai nhan sắc, nếu có dung mạo xuất chúng thì lại bị cho là kẻ đào hoa. Tạ tiên sinh có cả hai, ở thời đại này lại càng trở nên nổi bật, khó có thể hình dung nàng ta đã nỗ lực như thế nào cho thành quả này.
Tần Kinh Sinh nhất thời mất phương hướng, “Bộ dạng này của nàng ta cũng không thể gả cho ai”.
Nghe hắn nói, Đỗ Tuyên vẫn là không chịu được, quay đầu nhìn ba người họ, ánh mắt khıêυ khí©h.
Mã Văn Tài chậm rãi nhướng mày, cũng không tỏ ra tức giận.
Tạ Đạo Uẩn vừa đến đã mang tới học đường này một luồng sinh khí mới. Học trò đều rất chờ mong kiến thức uyên bác của cô mang đến, nên tích cực học hỏi không ngừng.
“Đây là một bài thơ được lưu truyền vào thời Bắc Ngụy, kể lại câu chuyện Hoa Mộc Lan vì cha mà nhập ngũ, không biết mọi người ở đây có suy nghĩ gì về bài thơ này?” Tạ Đạo Uẩn từ tốn nhìn về phía mọi người.
Lương Chúc hai người đồng thời giơ tay, sau khi nhường nhau phát biểu, Lương Sơn Bá đã nói. “Học trò Lương Sơn Bá cảm thấy, bài thơ này nhất định là một người đàn ông viết ra, tuy viết về sự hiếu thảo và trung dũng của Hoa Mộc Lan nhưng lại không mô tả khí phách của một người nữ nhi.”
Tạ Đạo Uẩn mỉm cười, “Hẳn là đã đọc rất nhiều.” Lương Sơn Bá lúc này lại cười rồi chắp tay mời Chúc Anh Đài nói, nàng không chối từ, thong dong nói: “Tiên sinh, ngày xưa Mộc Lan sở dĩ phải tòng quân, không phải là do ý muốn của bản thân. Vốn dĩ nàng không có anh trai, ông nội lại không có con trai cả, quân thư mười hai cuốn, cuốn cuốn có tên gia tộc mình, Mộc Lan xuất phát từ tấm lòng trung hiếu, nên phải cải trang mà tòng quân. Nàng ta quả rất thông minh dũng cảm, trung hiếu đức hạnh, được người đời kính nể. Nhưng cũng thật đáng tiếc, cuối cùng Mộc Lan vẫn quay về ngồi sau song cửa chải tóc mây, dán hoa giấy vàng lên gương. Vì sao nữ nhân không thể tự mình vẫy vùng đất trời, còn nam nhân lại chỉ muốn đem nữ nhân giam vào phòng, không cho xuất đầu lộ diện?
Đỗ Tuyên nghe Chúc Anh Đài nói thì tâm trạng cũng phấn khởi hơn. Dù rằng cô ủng hộ những gì mà Chúc Anh Đài nói, nhưng ở thời hiện đại mà cô sống, cũng có nhiều phụ nữ bị gông cùm nặng nề bởi những tư tưởng thời đại chứ đừng nói tới thời Tấn. Đây có phải là những lời nói mà một cô gái đang giả nam nhân như Chúc Đài nên nói ra?
Mọi người muốn nữ nhi phải ôn hòa như nước, nhưng Chúc Anh Đài này lại hừng hực như lửa. Lương Sơn Bá có thể trở thành một người bao dung, có thể kiềm hãm ngọn lửa nóng bừng của nàng, nhưng sẽ không thể ngăn cản khao khát tự do của nàng.
Thế gian khó tìm được tri kỷ, câu chuyện huyền thoại về Lương Chúc có thể lưu truyền, không phải là không có lý do.
Tạ Đạo Uẩn không nghĩ đến việc còn có người khác có thể đứng ở góc nhìn khác mà bình thơ nên có phần sửng sốt, Chúc Anh Đài thấp thỏm hỏi: “Tiên sinh, học trò nói sai rồi sao?”