Chương 6
Đỗ Tuyên ở phía sau khóc không ra nước mắt, vì cái gì mà tới thời cổ đại còn phải bị người khác sai khiến.
Tới trước bảng điểm, đứng đầu là Mã Văn Tài, đứng nhì là Vương Lam Điền.
Đỗ Tuyên nhịn không được liền chửi thầm, xếp hạng này quả có chút không đúng, chẳng lẽ là dựa vào số tiền nộp lúc nhập học? Bằng không, với hành vi gây rối thì tên Vương Lam Điền kia làm sao được về nhì?
Cái danh sách điểm này có cũng như không.
“Các học sinh thân mến, đây là lệnh mới của triều đình. Tất cả các học viện sẽ xếp hạng theo cửu phẩm công chính. Những người có phẩm chất xuất sắc sẽ được ghi tên ở bên trái và bên phải để thể hiện sự khen ngợi. Đây là kết quả mà ta đã xem xét trong hai ngày qua.”
Cửu phẩm công chính, Đỗ Tuyên thở dài, cái gọi là thượng phẩm vô hàn môn, hạ phẩm vô sĩ tộc, xét đến cùng chính là quan chức kế thừa.
Trong khi cô đang miên man suy nghĩ, hiệu trưởng không biết lại từ nơi nào xông ra: “Các học trò, nghe ta nói, việc có tên trong danh sách này là để khuyến khích các trò học tập. Đừng lấy đó làm mục tiêu cuối cùng cho việc học và làm người. Các con hãy đặt tâm trí của mình vào việc học hành nghiêm túc và tìm ra cách trị quốc như thế nào để mang lại lại lợi ích cho người dân. Đây mới là con đường đúng đắn. Hôm nay tại học viện Ni Sơn, chúng ta may mắn vì đã mời được một nhân vật đặc biệt. Người này có những hiểu biết sâu rộng, tài năng và danh tiếng của người ấy cũng được nhiều người kính trọng.”
“Hiệu trưởng, xin hỏi người đó là ai?”
“Tài nữ Tạ Đạo Uẩn.” Hiệu trưởng vuốt râu, vui vẻ nói.
Mọi người nhất nhất phấn khích, Đỗ Tuyên cũng không ngoại lệ, cuối cùng cũng có người mà cô có thể biết! Kia chẳng phải là tài nữ Tạ Đạo Uẩn mà cho đến đời nay vẫn còn được mọi người ca tụng hay sao!
Đỗ Tuyên đi xem Chúc Anh Đài, phát hiện nàng cũng là vui sướиɠ thập phần, rốt cuộc thời đại này tài nữ xuất đầu lộ diện thật không dễ. Vừa định đi qua chào hỏi một tiếng, liền phát hiện Mã Văn Tài vẫn đang nắm tay mình.
Bên kia Chúc Anh Đài cùng Lương Sơn Bá muốn đi chào Tạ Đạo Uẩn, Chúc Anh Đài vui vẻ mà nói: “Tạ tiên sư danh tiếng lưu truyền, ta về sau nếu được như nàng ta, không phải phụ thuộc vào nam nhân thì tốt rồi!”.
Đỗ Tuyên vừa định bước đi thì vội thu chân lại, chỉ nghe thấy Lương Sơn Bá tán thành lời nói có chút không bình thường của Chúc Anh Đài. Cô không thể không khỏi đặt tay lên trán cảm thán, tình yêu quả thật là mù quáng.
Nhiều người đã rời đi, nhưng Mã Văn Tài vẫn chưa có bất kỳ biểu hiện nào. Đỗ Tuyên nhìn anh ta với sự nghi ngờ. Không đùa đấy chứ? Sao hắn cứ đứng đó xem mãi? Đúng là một tên Mã Văn Tài tự cao.
...
Đỗ Tuyên kéo Mã Văn Tài đi chào đón Tạ Đạo Uẩn, phía trước đã có nhiều người đến xem. Điều này có thể thấy rõ sức hấp dẫn của Tạ Đạo Uẩn. Hai người bạn Vương Lam Điền không biết chỗ nào lao tới và vây quanh Mã Văn Tài .
“Nữ nhân không yên thân ở nhà mà lại xuất đầu lộ diện.”