“Ngươi thật khách khí.”
Mã Văn Tài rất có hứng thú xem kỹ Đỗ Tuyên.
Ai dám cùng ngươi ngủ cùng một cái giường, còn nữa, mình tốt xấu gì cũng là gái giả trai, càng ít tiếp xúc với hắn thì sẽ ít lộ ra.
Nghĩ đến đây, Đỗ Tuyên nuốt hết những lời nói bậy bạ vào bụng, nụ cười càng thêm đắc ý.
“Không, không, không, là ta đang học theo huynh đó chứ!”
Tục ngữ nói đúng, việc tâng bốc, xu nịnh ai đó thay vì đánh ai đó luôn là điều nên làm.
Mã Văn Tài hừ một tiếng, xoay người đi ngủ.
Đỗ Tuyên ở phía sau chỉ có thể phẫn nộ trong lòng.
Hừ cái gì mà hừ, anh có biết nói chuyện không đấy?!
...
Sau vài ngày yên bình, Đỗ Tuyên mỗi ngày đều đi theo Mã Văn Tài. Cùng Mã Văn Tài, Vương Lam Điền, Tần Kinh Sinh đi cùng nhau, cô sợ chính mình cũng bị coi là kẻ phản diện.
Thậm chí Chúc Anh Đài cùng Lương Sơn Bá hai người cũng nhiều lần nhắc nhở cô tránh xa Mã Văn Tài một chút, sợ Đỗ Tuyên bị Mã Văn Tài dạy hư.
Mỗi lần như vậy, Đỗ Tuyên cũng chỉ có thể nói vài câu cho có lệ.
Cũng may, cô ngồi cùng Mã Văn Tài, tuy rằng chiếc ghế cao ở hàng đầu có chút thách thức với Đỗ Tuyên, nhưng hắn thường đánh thức cô khi cô ngủ gục, nhờ vậy mà không bị thầy quở mắng. Một loạt bài tập về nhà không bao giờ bị bỏ sót dưới sự hướng dẫn đầy mỉa mai của hắn.
Mã Văn Tài ở bên cạnh, đầu dựa vào tay, thư thái đọc sách, thỉnh thoảng sẽ bình luận một chút.
Chữ viết của hắn rất mạnh mẽ và dứt khoát, đẹp đẽ như chính hắn, khiến Đỗ Tuyên rất đỗi ngưỡng mộ.
“Văn Tài huynh, Văn Tài huynh.”
“Sao?”
Đỗ Tuyên tiến lại hắn gần sát một chút, bộ quần áo màu xanh của hai người cọ xát vào nhau, lộ ra vài nếp nhăn.
“Huynh có tấm bảng chữ cái mẫu nào không?
Ánh mắt của Mã Văn Tài hết nhìn cô đến nhìn tờ giấy Du Xuân đang viết, đôi mắt đầy sự châm chọc.
"À, thì..." Đỗ Tuyên bị ánh nhìn của hắn làm cho ngượng ngùng, liền đứng thẳng người và cười ngượng nghịu.
Cô không biết tại sao mình lại mở miệng nói chuyện với Mã Văn Tài như vậy, nhìn vào ánh mắt của hắn, Đỗ Tuyên có thể đoán được hắn sẽ nói những điều gì, chắc chắn là châm chọc cô về việc học kém.
Cuối cùng, cô lưu luyến nhìn hắn, Đỗ Tuyên ngẫm lại cảm thấy Lương Sơn Bá cùng Chúc Anh Đài viết chữ cũng cũng không tệ lắm, có lẽ ngay từ đầu nên nhờ họ giúp đỡ.
“Đã có điểm! Đã có điểm” Có bạn học đến thông báo. Tất cả mọi người tò mò đi ra hướng treo bảng điểm.
Mã Văn Tài lại không quan tâm lắm, Đỗ Tuyên có chút kinh ngạc, chẳng phải tên nhãi này vẫn luôn hiếu thắng hay sao?
“Huynh không xem điểm sao?” Mã Văn Tài cảm thấy Đỗ Tuyên ở bên cạnh hắn dường như quan tâm quá mức, ngay đến việc của mình cũng không quan tâm.
“Không có gì thú vị.” Đỗ Tuyên nói: “Huynh chắc chắn là đứng đầu, ta ở đứng ở đâu cũng được”
Mã Văn Tài là người văn võ song toàn, lại là con của thái thú, việc đứng đầu dễ như trở bàn tay. Về phần mình, dù sao cô cũng không thể đứng đầu, mục tiêu lớn nhất của cô trong học viện này chỉ có Mã Văn Tài.
Mã Văn Tài tự mãn cười một cách hạnh phúc, nhưng sau đó lại nhanh chóng làm mặt lạnh.
"Người quân tử cần phải tu tâm trước khi lo chuyện gia đình, chỉ khi gia đình ổn định, xã hội mới bình an. Ngươi lại thua cuộc ở bước đầu tiên."
Hắn nắm lấy Đỗ Tuyên kéo cô đứng dậy.