Linh hồn trong suốt là một bé gái, trông khoảng 10 tuổi, tóc tết hai bím cao, vừa nhìn thấy Diệp Từ về liền vui vẻ chào hỏi: "Chị Diệp về rồi ạ."
"Ừ, chị về rồi." Diệp Từ mỉm cười chào lại: "Hôm nay Tiểu Oánh lại đợi mẹ à?"
"Vâng ạ, đợi quen rồi, không đợi lại thấy không quen."
"Ừm, nhưng đừng mệt quá nhé, trẻ ngoan phải ngủ sớm dậy sớm."
Diệp Từ trò chuyện với cô bé vài câu, rồi vẫy tay rời đi.
Trên đường về nhà, cô gặp không ít linh hồn, những linh hồn này đều là hàng xóm của cô, từ khi cô có ký ức đã biết đến sự tồn tại của họ rồi.
Khu nhà Thất Tinh được chia làm hai khu vực dựa theo mức độ nặng nhẹ của sát khí, mười mấy tòa nhà cũ nát được phân cách bởi một trục đường chính. Phía Đông là khu người sống, phía Nam là khu người chết, hai bên nước sông không phạm nước giếng.
Mà ở khu người chết phía Nam lại có huyền cơ riêng, bình thường chỉ có những oan hồn vương vấn chuyện chưa giải quyết được, không thể siêu thoát, phải lang thang chốn nhân gian mới ở đây. Những oan hồn này thực ra không có nhiều ký ức của người sống, chỉ có một chút chấp niệm trong lòng, cũng chính nhờ chấp niệm này mà họ mới có thể lang thang ở thế gian.
Diệp Từ từ nhỏ đã sống ở khu vực trung tâm của khu người chết trong khu nhà Thất Tinh, căn hộ của cô nằm liền kề với khu người sống phía Đông, tuy bình thường cô đi về một mình, nhưng vẫn quen biết với những người ở khu người sống phía Đông –
Dù sao thì mọi người đều là người nghèo, giúp đỡ lẫn nhau cũng là chuyện nên làm.
Chào tạm biệt Tiểu Oánh xong, cô vẫn không dừng bước, đi đến dưới lầu, chợt cảm thấy sau lưng có luồng gió lạnh thổi tới, bất đắc dĩ thở dài, quay đầu lại quả nhiên nhìn thấy một linh hồn toàn thân biến dạng, đầy máu. Nhìn dáng vẻ của anh ta, không cần nghĩ cũng biết, lúc còn sống chắc chắn chết rất thảm.
Diệp Từ từ khi có ký ức đã có thể nhìn thấy những linh hồn mà người khác không thấy, cô có mắt âm dương, hình như là bẩm sinh, cụ thể là như thế nào cô cũng không rõ.
"Đêm hôm khuya khoắt nên không cần phải hưng phấn đến mức biến thành bộ dạng lúc chết để dọa người chứ?" Tuy không quá sợ hãi nhưng cô vẫn lùi lại hai bước, tỏ vẻ ghét bỏ nhìn anh ta.
"Hì hì, sao Tiểu Từ không sợ chút nào vậy?" Linh hồn này không ai khác, chính là Cao Phong, người bị đội thi công của Trương Vĩ Dân xúc chết một tháng trước. Đương nhiên, người chết không chỉ có Cao Phong, mà còn có cả gia đình anh ta, và mấy hộ dân gần đó.
Vụ án này tổng cộng có 9 mạng người chết, trong đó con trai của một hộ gia đình vì đi làm ăn xa nên may mắn thoát nạn, coi như là trong cái rủi có cái may. Vốn dĩ nên kết tội Trương Vi Dân, nhưng sau đó lại đẩy đội thi công ra làm kẻ chết thay, xoa dịu sự phẫn nộ của công chúng.
Có lẽ sự phẫn nộ của cư dân khu nhà Thất Tinh có thể được xoa dịu, nhưng sự phẫn nộ của những oan hồn này thì không thể nào an ủi được.
"Tôi còn thấy những người chết thảm hơn anh nhiều, anh chỉ là tép riu thôi." Diệp Từ xua tay, rồi đi lên lầu.
Cao Phong cố gắng kiểm soát cảm xúc, biến trở lại dáng vẻ người bình thường, cũng đi theo Diệp Từ lên lầu. Âm khí trong khu nhà Thất Tinh rất nặng, anh ta ở đây rất thoải mái.
"Người nhà của anh đâu? Còn ở đây không? Sắp hết hạn một tháng rồi." Diệp Từ vừa đi lên cầu thang vừa nói.
"Họ biết Trương Vi Dân chết rồi nên đều chủ động đi đầu thai, giờ chỉ còn mình tôi thôi." Giọng Cao Phong nghe có vẻ hơi cô đơn.
"Ồ? Anh có tâm nguyện gì chưa hoàn thành à?" Diệp Từ quay đầu lại hỏi, ánh mắt có chút dò xét.
Cao Phong gãi đầu, "Tôi chỉ tò mò rốt cuộc ai đã gϊếŧ Trương Vi Dân."
"..." Diệp Từ đột nhiên có chút cạn lời, "Chuyện này mà anh cũng phải quan tâm sao? Không sợ lỡ mất thời gian luân hồi à?"