Quyển 1 - Chương 2

Chỉ riêng lời đồn này đã đủ khiến người ta rùng mình, sau khi thành lập nước, người ta cho xây một trường học ở đó, vốn định trấn áp sát khí nhưng sau khi trường học được xây xong lại liên tiếp xảy ra các bệnh truyền nhiễm và đủ loại chuyện kỳ lạ, cuối cùng trường học bị bỏ hoang, không ai dám đến học nữa.

Đáng lẽ những nơi tà ma đến cả trường học cũng không trấn áp nổi thì không nên có người ở nhưng cùng với sự phát triển kinh tế của Lạc Thành, giá đất trong thành phố ngày càng đắt đỏ, dân nhập cư cũng ngày một nhiều, đa số không đủ tiền thuê phòng. Hơn nữa, truy ngược về trước đó, có những người tị nạn chẳng sợ chết nên trực tiếp dựng nhà ở đây sinh sống luôn.

Mấy chục năm nay, tuy chuyện ma quỷ ở khu nhà Thất Tinh vẫn xảy ra liên miên nhưng chưa từng có vụ hỏa hoạn nào, ít nhất là trước khi xảy ra vụ cưỡng chế phá dỡ một tháng trước thì khu nhà Thất Tinh vẫn yên ổn, không có ai chết cả.

"Ơ, anh Tiêu, anh nói nhiều như vậy, khu nhà Thất Tinh này tà ma đến thế, không lẽ mấy hộ dân kia nuốt không nuốt trôi cục tức này liền hóa thành lệ quỷ đến gϊếŧ ông ta à?"

"... Chuyện này cũng có khả năng lắm."

Mấy người đàn ông trung niên đang nói chuyện say sưa thì một giọng nữ lạnh lùng, trầm tĩnh vang lên. Tiểu Lý là người hoàn hồn đầu tiên, hắn quay đầu nhìn sang. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng, sau quầy thu ngân, cô gái vừa lên tiếng có khuôn mặt trắng bệch, không chút biểu cảm. Ánh mắt cô không nhìn họ, không biết là đang tự lẩm bẩm hay là trả lời câu hỏi của họ nữa.

Ba người Tiểu Lý nhìn cảnh tượng trước mắt, tuy thấy cô gái này rất xinh đẹp nhưng biểu cảm của cô lại quá đáng sợ!

"Xẹt... xẹt... xẹt..."

Như thể phối hợp với nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng họ, bóng đèn huỳnh quang trên đầu nhấp nháy mấy cái, hình ảnh trên TV bị nhiễu, âm thanh rè rè, khiến họ không nhịn được nuốt nước bọt, lưng toát mồ hôi lạnh.

"Lại nữa rồi à?"

Diệp Từ dường như không nhìn thấy biểu cảm của họ, cô lẩm bẩm nhìn bóng đèn huỳnh quang trên đầu mình.

"Cô... cô... cô... gái tính tiền!"

Ba người kia sợ đến tái mặt, vội vàng móc tiền ra trả, chạy trốn khỏi cửa hàng.

"Sao lại nhát gan thế nhỉ?" Diệp Từ nhận tiền xong, cô nhìn đồng hồ treo tường, đã 11 giờ đêm rồi, người ca sau chắc cũng sắp đến.

Cô thu dọn ba lô và sách vở rồi ngồi đợi Lâm Uyên, sinh viên làm ca sau đến liền nói: "Anh đến rồi à? Không còn sớm nữa, em đi trước đây."

Lâm Uyên nhìn cô gái vẫn còn rất tỉnh táo trước mặt, gật đầu nói: "Về nhà muộn thế này không sợ à? Người nhà không lo lắng sao? Ngày mai em có đủ tỉnh táo để đi học không đó?"

Diệp Từ và Lâm Uyên cùng làm thêm ở cửa hàng tiện lợi "8.11" này. Diệp Từ là học sinh lớp 12 trường trung học Thực Trung Lạc Thành, năm nay 18 tuổi. Mặc dù những gì đọng lại trong đôi mắt cô khiến cô trông không giống 18 tuổi chút nào nhưng ngoại hình của cô chắc chắn là của một học sinh cấp ba.