Quyển 1 - Chương 19

Quản gia thẹn quá hóa giận, trừng mắt về phía người hầu đứng cạnh, ra hiệu bằng một cái nháy mắt đầy uy hϊếp. Tên người hầu ngơ ngác một chút rồi vội vàng gật đầu, bước lên một bước dài, không chút do dự giáng một cú đá thẳng vào đầu gối Khúc Phong Miên.

Hành động bất ngờ khiến Khúc Phong Miên loạng choạng, suýt nữa thì mất đà. Cú đá cực kỳ mạnh, nếu không phải hắn có võ công cao cường thì e rằng đã phải khuỵu gối xuống đất, thậm chí xương chân cũng khó tránh khỏi tổn thương nghiêm trọng.

Tên khốn này cố ý!

Ánh mắt Khúc Phong Miên lạnh lẽo như băng, hắn nhìn chằm chằm vào quản gia, sát khí tỏa ra khiến gã ta không khỏi rùng mình. Trong ánh nhìn sắc bén ấy, gã như nhìn thấy thần chết đang vẫy gọi.

Cố Trữ thấy vậy, trong lòng dâng lên một cỗ lửa giận, cậu lập tức xông lên, chắn trước mặt Khúc Phong Miên, dùng ánh mắt căm phẫn nhìn thẳng vào tên quản gia độc ác. Cậu nhớ rõ trong nguyên tác, gã quản gia này chính là một trong những nguyên nhân chính khiến Cố gia bị diệt vong. Khi Cố gia chuẩn bị chạy trốn, chính hắn đã cấu kết với quan phủ, bán đứng tính mạng của cả nhà để đổi lấy sự sống cho bản thân.

Thật ra, ban đầu Cố Trữ cũng không muốn can thiệp vào chuyện này, chỉ cần tìm cớ đuổi tên quản gia gian xảo này đi là được. Nhưng giờ phút này, chứng kiến hắn dám ra tay với nam chủ như vậy, cậu không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa.

“Thiếu gia, mời ngài tránh ra!” Giọng điệu của quản gia tuy có phần khách sáo, nhưng thần thái và ánh mắt lại không giấu nổi vẻ khinh miệt, thiếu tôn trọng.

Dù sao thì trong Cố phủ này, lão gia vẫn là chủ nhân thực sự. Một khi lão gia đã hạ lệnh, thì một tiểu thiếu gia được nuông chiều như Cố Trữ nào có tư cách lên tiếng.

“Không!” Cố Trữ nghẹn ngào, kiên quyết không chịu tránh đường.

Khúc Phong Miên nhìn thiếu niên đang đứng che chắn trước mặt mình bằng ánh mắt phức tạp. Rõ ràng là sợ hãi đến mức cả người run rẩy, vậy mà vẫn cố chấp không chịu lùi bước, điều này khiến trái tim hắn dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Đây là lần đầu tiên có người đứng ra bảo vệ hắn như vậy.

Cố Trữ mím chặt môi, cố gắng ngăn dòng nước mắt chực trào ra. Bỗng nhiên, bàn tay nhỏ bé của cậu bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn vào khuôn mặt tuấn tú của người đối diện.

“Sao… Sao vậy?” Cậu lắp bắp hỏi, trong ánh mắt xen lẫn chút sợ hãi.

Khúc Phong Miên thở dài, nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của thiếu niên, hắn chợt cảm thấy hối hận vì hành động khi nãy của mình. Hắn không nên dọa cậu bé như vậy.

“Đừng khóc, ngoan nào!” Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai.

Cố Trữ hít hít mũi, nhìn người đàn ông trước mặt từ từ đứng dậy rồi quỳ một gối xuống trước mặt mình, trong đáy mắt ẩn chứa một tia đau lòng.

Chỉ có Khúc Phong Miên hiểu rõ, cái quỳ này không phải là vì nghe theo mệnh lệnh của lão gia, mà là vì thiếu niên trước mặt này.

“Ngươi…” Cố Trữ trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy ống tay áo, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.

Một người kiêu ngạo như nam chủ, vậy mà lại chịu quỳ xuống trước mặt cậu sao?

“Thất Thất, xong đời rồi! Nhiệm vụ của chúng ta sắp thất bại rồi!” Trong đầu, Cố Trữ kêu lên thảm thiết, nước mắt lưng tròng.

Thất Thất vẫn bình tĩnh đến lạ thường, không hề có chút lo lắng nào: “Ký chủ đừng lo lắng, vừa rồi độ hảo cảm của nam chủ đối với ngài đã tăng thêm 15%.”

“Bây giờ đã là 25%.”