Quyển 1 - Chương 18

Đôi mắt nàng như bừng lên ngọn lửa giận dữ, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào nam nhân, trong đáy mắt tràn ngập vẻ chán ghét tột cùng.

Tên nam nhân này chính là một mầm họa, tuyệt đối không thể để hắn ta ở lại bên cạnh thiếu gia thêm một khắc nào nữa!

“Lục Vu!”

Cố Trữ dậm chân, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ bối rối xen lẫn xấu hổ.

Lục Vu nghe tiếng gọi, lập tức quay đầu lại, quỳ sụp xuống trước mặt Cố Trữ, môi mím chặt thành một đường thẳng, biểu cảm trên gương mặt kiên quyết đến mức cứng đầu.

Cố Trữ biết Lục Vu làm vậy là vì lo lắng cho mình, nhưng một khi đã chọc giận Khúc Phong Miên, e rằng cả Cố gia sẽ chẳng có ngày nào được yên ổn.

“Cha…”

Giờ phút này, Cố Trữ chỉ có thể trông cậy vào cha mình, hy vọng ông sẽ ra mặt giải quyết.

Cố Xung đưa tay xoa đầu con trai, ánh mắt nghiêm nghị hướng về phía nam nhân đang đứng im lìm, trầm ngâm suy tư.

Một lúc lâu sau, ông mới lạnh lùng phất tay, cất giọng ra lệnh: “Kéo hắn xuống, đánh một trăm trượng!”

“Cha!”

Cố Trữ nghe vậy, sắc mặt bỗng chốc biến đổi, cậu hốt hoảng kêu lên.

Một trăm trượng! Chắc chắn sẽ mất mạng!

“Cha… Hình phạt như vậy… có phải quá nặng rồi không…”

Cố Trữ không muốn cha mình vì chuyện này mà phải hối hận về sau, hơn nữa, cậu cũng không mong muốn Khúc Phong Miên xảy ra chuyện.

Dù rằng… đối phương đã có những hành động quá phận với mình.

“Vậy ý Trữ Trữ là muốn xử lý thế nào?”

Cố Xung nhìn con trai, ánh mắt có chút dịu lại.

Cố Trữ mím chặt môi, suy nghĩ một lúc, sau đó ngập ngừng lên tiếng: “Vậy… vậy phạt hắn… một ngày không được ăn cơm ạ.”

“Cha, được không ạ?”

Cố Xung nheo mắt, ánh mắt bất giác liếc nhìn Khúc Phong Miên - kẻ vẫn luôn cúi đầu im lặng từ nãy đến giờ.

Từ trước đến nay, hiếm khi Trữ Trữ mở lời cầu xin cho ai, huống hồ đối tượng lại là kẻ đã có ý đồ bất kính với cậu. Người làm cha như ông, sao có thể từ chối?

Chỉ là…

“Trữ Trữ, có thể không đánh hắn, nhưng quy củ vẫn cần phải tuân theo.”

Nói rồi, Cố Xung nhìn về phía Khúc Phong Miên, giọng nói lạnh lùng không cho phép phản bác: “Ngoài việc nhịn đói một ngày, phạt thêm quỳ ba canh giờ tự kiểm điểm bản thân!”

Cố Trữ nghe vậy, bất giác há hốc miệng, còn chưa kịp lên tiếng thì đã bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của cha mình.

Cuối cùng, thiếu niên đành im lặng. Không phải cậu không muốn cầu xin thêm, mà bởi cậu hiểu rõ, đây đã là hình phạt nhẹ nhất cha có thể đưa ra.

Bởi lẽ, bất kỳ kẻ hầu người hạ nào trong phủ, chỉ cần dám có một chút bất kính với chủ nhân, nhẹ thì bị bán đi, nặng thì bị đánh chết.

Hình phạt mà Khúc Phong Miên phải nhận lấy, rõ ràng Cố Xung đã nương tay rất nhiều…

Nhìn theo bóng dáng nam nhân bị người ta lôi đi, trong lòng Cố Trữ dâng lên một nỗi buồn man mác, cậu khẽ thở dài, rồi lặng lẽ bước theo.

“Quỳ xuống!”

Tên quản gia mập mạp liếc xéo Khúc Phong Miên, trong mắt lóe lên tia giễu cợt. Hắn ta vốn đã có thành kiến với tên nô bộc này, nay có cơ hội, sao có thể dễ dàng bỏ qua.

Thế nhưng, Khúc Phong Miên vẫn đứng im bất động, không nói một lời, cũng không có ý định quỳ xuống.

Một kẻ thấp hèn như vậy, hắn đường đường là Thiên tử cao quý, sao có thể cúi đầu khuất phục?

Vẫn là hình ảnh tiểu thiếu gia kia hiện lên trong tâm trí hắn, đôi môi vô thức cong lên một nụ cười giễu cợt.

Hắn liếʍ đôi môi khô khốc, trong đầu bất giác hiện lên làn da trắng nõn như tuyết, vòng eo thon gọn chỉ cần một tay là có thể ôm trọn và đôi môi ngọt ngào khiến người ta say đắm…

“Ta bảo ngươi quỳ xuống! Ngươi không nghe thấy sao?!”