Cố Chi Phong im lặng trong vài giây, đôi mắt thâm sâu dừng lại trên gương mặt Hà Thanh Sơ như muốn nhìn thấu cô. Một lúc sau, anh khẽ gật đầu, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình.
"Được thôi, tôi cho cô cơ hội làm việc ở đây."
Giọng nói trầm thấp, lãnh đạm, không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.
"Nhưng tôi sẽ quan sát thêm."
Anh nhấn mạnh từng chữ, như một lời cảnh báo, cũng như một sợi dây vô hình trói buộc cô vào tầm mắt anh.
Hà Thanh Sơ đứng yên, cô biết, đây không đơn thuần là một lời chấp thuận.
“Vâng, tôi cảm ơn Cố tổng.”
Cố Chi Phong không nhìn cô thêm, chỉ chậm rãi thu hồi ánh mắt rồi xoay người. Ánh sáng từ những chiếc đèn chụp hình hắt xuống, phản chiếu lên bộ vest đen được cắt may tỉ mỉ, khiến từng đường nét của anh càng thêm sắc sảo, lạnh lùng.
Anh bước về phía Dương Chu Hạo, giọng nói nhàn nhạt cất lên:
"Dương tổng, tôi nghĩ chúng ta có vài việc cần nói chuyện."
Dương Chu Hạo vội vàng gật đầu, trong mắt lóe lên một tia căng thẳng.
"Vâng, được chứ. Xin mời Cố tổng lên văn phòng."
Anh ta nhanh chóng đi trước dẫn đường, lướt qua Hà Thanh Sơ mà không nói thêm lời nào.
Cố Chi Phong không nhìn lại, từng bước chân trầm ổn tiến về phía thang máy riêng. Bóng dáng anh cao lớn, sừng sững, mang theo một loại áp lực vô hình khiến những nhân viên trong studio vô thức lùi lại, không ai dám cản đường.
Chỉ trong chớp mắt, hai người đã rời đi, để lại một bầu không khí trầm lắng phía sau.
...
Tại văn phòng làm việc của Dương Chu Hạo.
Cửa kính phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời chiều. Trong căn phòng rộng lớn, không khí trở nên trầm mặc hơn bao giờ hết.
Dương Chu Hạo ngồi đối diện với Cố Chi Phong, bàn tay cẩn thận rót trà, ánh mắt có phần căng thẳng.
"Cố tổng, tôi không nghĩ anh sẽ trực tiếp đến công ty hôm nay."
Cố Chi Phong không đáp ngay, anh chậm rãi nhấc ly trà, từng động tác đều thong thả nhưng lại mang theo một áp lực vô hình.
"Nếu tôi không đến, làm sao có thể nhìn thấy ‘nhân viên mới’ mà công ty anh vừa tuyển vào?"
Giọng anh trầm thấp, như một dòng nước lạnh lẽo len vào không khí.
Dương Chu Hạo khẽ giật mình, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
"Cố tổng, mặc dù cô ấy không thông qua các vòng tuyển chọn, nhưng cô ấy đã ký hợp đồng hợp pháp. Nếu anh không hài lòng, tôi có thể..."
"Không cần."
Cố Chi Phong cắt ngang, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.