Hôm sau, khi đến phòng tập, Hà Thanh Sơ vừa bước vào đã thấy Lâm Phi đứng khoanh tay, ánh mắt sắc bén như ngày hôm qua.
“Vào đi.”
Giọng cô ta không có nhiều cảm xúc, nhưng vẫn mang theo áp lực vô hình.
Hà Thanh Sơ đi vào, lần này, cô cố gắng điều chỉnh bước chân.
Lâm Phi hờ hững nhìn lướt qua, sau đó nhếch nhẹ khóe môi:
“Có vẻ cô đã luyện tập.”
Hà Thanh Sơ gật đầu.
“Vâng.”
Lâm Phi không nói thêm, chỉ lạnh nhạt ra lệnh:
“Vậy thì tiếp tục từ hôm qua. Đi một vòng trong phòng này, tôi muốn xem cô tiến bộ đến đâu.”
Hà Thanh Sơ hít sâu, sau đó bước đi.
Dù chưa hoàn hảo, nhưng lần này, cô không còn quá cứng nhắc như hôm qua nữa.
Lâm Phi nhìn theo, ánh mắt có chút suy nghĩ.
“Được rồi, tạm ổn.”
Cô ta gật đầu, rồi lạnh nhạt nói tiếp:
“Hôm nay chúng ta sẽ học một thứ khác, cách tạo dáng.”
Lâm Phi nhìn Hà Thanh Sơ một lúc, rồi khoanh tay, giọng nói không nhanh không chậm:
“Chúng ta sẽ bắt đầu với những dáng cơ bản nhất. Quan trọng nhất là sự tự nhiên. Cô không thể trông giống như đang cố gắng tạo dáng, phải để mọi thứ trông thật thoải mái.”
Hà Thanh Sơ gật đầu, lặng lẽ ghi nhớ.
Lâm Phi bước đến, đứng bên cạnh cô, chậm rãi làm mẫu.
“Đầu tiên, tư thế đứng. Một chân hơi chùng, một chân làm trụ. Đừng để hai chân cứng nhắc như một khúc gỗ.”
Cô ta nhẹ nhàng dịch chuyển trọng tâm, dáng vẻ vừa vững vàng vừa thanh thoát.
Hà Thanh Sơ nhìn theo, rồi thử làm theo.
Nhưng khi nhìn vào gương, cô cảm thấy động tác của mình vẫn chưa đúng.
Lâm Phi quan sát, sau đó bước đến, đặt tay lên vai cô, chỉnh lại tư thế.
“Thả lỏng vai. Cô đang căng thẳng quá mức.”
Hà Thanh Sơ hơi thả lỏng, nhưng cảm giác vẫn chưa quen thuộc.
Lâm Phi lùi lại, tiếp tục hướng dẫn.
“Tay phải đặt tự nhiên, có thể chạm nhẹ vào eo hoặc đùi, đừng buông thõng như không biết làm gì.”
Hà Thanh Sơ làm theo, lần này trông có vẻ ổn hơn một chút.
Lâm Phi gật đầu, nhưng vẫn không tỏ vẻ hài lòng hoàn toàn.
“Biểu cảm thì sao?”
Câu hỏi này khiến Hà Thanh Sơ hơi sững lại.
Lâm Phi khoanh tay, ánh mắt sắc bén.
“Một người mẫu giỏi không chỉ là biết cách tạo dáng, mà còn phải biết dùng biểu cảm để truyền tải cảm xúc. Nếu cô không có thần thái, thì dù tư thế có đẹp đến đâu cũng vô dụng.”
Hà Thanh Sơ bỗng cảm thấy áp lực đè nặng.
Cô chưa bao giờ là người giỏi thể hiện cảm xúc, nay lại phải đứng trước gương và cố gắng biểu lộ một trạng thái nào đó…
Thấy cô im lặng, Lâm Phi hạ giọng:
“Tưởng tượng cô đang kể một câu chuyện. Không cần phải cười, nhưng cũng không thể trống rỗng.”
Hà Thanh Sơ nhắm mắt, cố gắng hình dung.
Sau một lúc, cô mở mắt, nhìn thẳng vào gương.
Lâm Phi hơi nhướng mày, ánh mắt hiện lên một tia hài lòng.
“Không tệ.”
Dù chỉ là một chút thay đổi nhỏ, nhưng cũng đủ để cô ta nhận ra sự khác biệt.
Hà Thanh Sơ siết nhẹ bàn tay.
Cô biết, đây mới chỉ là bước đầu tiên.