Đợi mãi vẫn không thấy Tuyết Lam đi ra. Vương Triết gọi lớn:
“TUYẾT LAM!”
Không nghe thấy tiếng phản hồi, Vương Triết sốt ruột không kiêng nể gì mà lao thẳng vào nhà vệ sinh nữ. Thấy một phòng có cánh cửa đang đóng, cậu liền gõ cửa:
“Tuyết Lam? Cậu có trong đó không?”
Tuyết Lam giật mình khi thấy nghe giọng con trai. Cô hét toáng lên:
“Biếи ŧɦái. Cút ra ngoài mau, đây là nhà vệ sinh nữ mà.”
Vương Triết giật bắn mình, vội vàng nói: “Tớ đây. Là Vương Triết đây.”
“Ai cũng vậy. CÚT RA NGOÀI. Nhà vệ sinh nữ mà sao cậu dám vào đây hả.”
Nghe cô nói vậy cậu nghe lời đi ra. Đứng bên ngoài cậu nói lớn để Tuyết Lam nghe:
“CẬU CÓ BỊ SAO KHÔNG?”
Tuyết Lam bất ngờ vì đã lâu như vậy rồi mà Vương Triết vẫn chưa rời đi. Đợi mãi trong nhà vệ sinh cũng không phải là cách, bụng cô vẫn đang rất đau. Cô muốn đến phòng y tế ngay.
“Triết Triết!”
“Hả?” Nghe tiếng Tuyết Lam gọi mình cậu liền trả lời.
“Nhờ cậu thêm một việc. Cậu tìm một bạn nữ nào đó đến đây giúp tớ được không?”
“Được.”
Theo lời Tuyết Lam, rất nhanh cậu ta đã mang một bạn nữ đến.
“Vương Triết! Có phải hơi nhanh rồi không.” Cô gái kia thẹn thùng.
“Không nhanh. Mau vào đi.” Vương Triết đẩy mạnh cô gái vào nhà vệ sinh.
“Tuyết Lam! Tớ mang người đến rồi đó.”
[Nội tâm của bạn nữ sinh bị kéo đến: …Thì ra không phải chuyện kia.]
“Cốc… Cốc…” Cô gái đến phòng vệ sinh đang bị đóng.
Biết vị cứu tinh của mình đã đến, Tuyết Lam mừng đến nỗi nói lắp:
“Chào chào bạn học. Ngại quá, tụi mình tuy không quen biết nhưng nhờ cậu mua giúp mình ít đồ được không? Mình đang tới tháng.”
Bạn nữ hiểu ý: “Được. Cậu đợi tôi một chút.”
Thấy người đi ra chỉ có mình nữ sinh kia, Vương Triết khó chịu nói:
“Cậu ấy đâu? Sao chưa ra?”
“Hài… Thiếu gia Vương à! Đều là người trong giới kinh doanh cả, cậu vô duyên vô cớ kéo tớ đến đây nhờ vả mà không có gì cho tớ à? Dù tớ thích cậu thật đấy nhưng tớ không thể làm không công được.” Cô gái vừa nói vừa mân mê áo mình.
“Trọn bộ sưu tập bản giới hạn quần áo thu đông vừa ra mắt năm nay của nhà CH.”
“DỪNG LẠI.” Một giọng nói lớn từ nhà vệ sinh vang ra ngoài, khiến Vương Triết tưởng Tuyết Lam có chuyện gì, vội bước vào kiểm tra.
Cậu chỉ vừa bước một chân vào nhà vệ sinh thì Tuyết Lam đã mở cửa, đùng đùng sát khí xông ra đứng trước mặt cô gái kia:
“Không cần cậu giúp nữa. Cảm ơn cậu đã dành chút thời gian đến đây… Chắc mất chút thời gian, cậu cũng không nhỏ nhen đến mức mà đòi trả công đâu ha?”
Bạn nữ sinh kia ngây ngốc nhìn Tuyết Lam, đều là con gái với nhau một chút chuyện nhỏ này đương nhiên cô sẽ giúp mà không đòi hỏi gì rồi. Nhưng vì là Vương Triết nên cô mới thử moi chút một món hời nào đó từ cậu ta.
“Cậu đừng hiểu nhầm. Không phải nói cậu đâu, cậu vào trong đi. Tôi giúp cậu.”
Nữ sinh kia kéo Tuyết Lam vào trong nhưng bị cô gạt tay ra:
“Cảm ơn. Tôi không dám nhờ cậu giúp. Tạm biệt, không hẹn ngày gặp lại.”
Nói xong Tuyết Lam cởϊ áσ khoác ngoài buộc ngang hông rồi ra ngoài, đi về phía phòng y tế. Vương Triết vội đuổi theo, cậu không biết vì sao cô lại nổi giận.
Vương Triết: “Tuyết Lam! Sao cậu giận?”
Tuyết Lam: “Không giận.”
Vương Triết: “Cậu nhờ cô ta gì vậy?”
Tuyết Lam: “Không nhờ.”
Vương Triết: “Không nói với tớ được à?”
Tuyết Lam: “Không.”
Vương Triết: “Biết đâu tớ giúp được thì sao?”
Tuyết Lam: “...”
“Bà dì tớ đến.”
Vương Triết: “...”
Tuyết Lam: “Biết ngay mà. Sao cậu giúp tớ được.”
Vương Triết: “Không phải. Tớ đang nghĩ xem, bà dì cậu đến thì liên quan gì đến việc cậu cứ ở mãi trong nhà vệ sinh chứ?”
Tuyết Lam: “...”
Rất may khi đến phòng y tế, gặp đúng ca của một bác sĩ nữ nên có thể dễ dàng thoải mái nói chuyện hơn. Buồn ở chỗ là dù ngôi trường có lớn đến mấy thì cũng giống như những phòng y tế bên ngoài khác, không có trang bị thêm đồ thay bên ngoài cho những trường hợp này. Vì cơn đau ở bụng Tuyết Lam khá nghiêm trọng nên bác sĩ trải một tấm ga chống thấm rồi để cô nằm nghỉ trên đó.