Chương 54

Vương Triết chạy nhanh như tên lửa đến khán đài, tìm một góc khuất rồi ngồi vào. Cậu nhìn xung quanh tìm kiếm bảng hiệu tên trường mà hồi trưa cậu nhìn thấy trên logo áo Tuyết Lam. Xác định được vị trí, cậu bắt đầu tìm cô trong đám người đang xếp hàng làm lễ khai mạc kia.

Khi đã thấy Tuyết Lam, mắt cậu không một giây nào dám lơ là. Cô đi đến đâu mắt cậu liền di chuyển theo đó. Nhìn thấy Tuyết Lam tham gia đánh bóng chuyền, sự phấn khích trong lòng cậu dân lên.

Biểu cảm Vương Triết khi xem trận đấu vô cùng đa dạng. Cậu lộ rõ vẻ vui mừng mỗi khi thấy Tuyết Lam né được những trái bóng mà vô thức pose dáng theo cô. Rồi lại nhăn mặt, cau mày mỗi khi cô đỡ được bóng dù đỡ tốt hay không vẫn là một biểu cảm khó chịu. Lòng cậu đau như cắt, không kìm được mà chửi thề khi thấy trái bóng đập vào mặt Tuyết Lam khiến cô chảy máu, suýt nữa là cậu đã lao xuống thủ tiêu cái người vừa giao bóng. Vương Triết tạm rời mắt khỏi Tuyết Lam một giây để nhìn người kia, nhớ rõ khuôn mặt đó và khắc ghi trong đầu.

Nhìn cô được sơ cứu mà cậu tự trách bản thân khi nãy không thể đỡ giúp cô. Thấy Tuyết Lam không ở lại nghỉ ngơi mà di chuyển sang làn sân điền kinh, Vương Triết hoang mang không biết tại sao cô lại còn phải thi nữa. Nhìn dáng vẻ cố gắng của cô mà cậu đau lòng, hòa giọng cùng đám đông cổ vũ khích lệ cho cô gái đang bị thụt lại phía sau kia.

Sau khi kết thúc phần chạy của mình, nhìn Tuyết Lam nằm dài trên cỏ, cậu nhỏ giọng nói:

“Đứng lên đi Tuyết Lam. Mới chạy xong không được nằm đâu.”

Thấy cô nằm bất động không nhúc nhích, xung quanh nhiều người như vậy mà cũng không một ai đến hỏi thăm. Cậu bắt đầu sốt ruột, muốn chạy đến xem tình hình Tuyết Lam thế nào thì cô gái đột nhiên ngồi dậy. Vương Triết lại về vị trí.

Càng nhìn, cậu càng thấy Tuyết Lam có sự bất thường. Nhìn bóng người dần đi xa, không kìm được cậu rời khỏi chỗ ngồi lặng lẽ đi theo sau cô gái. Tướng đi của cô không khác gì người say rượu, hết nghiêng sang bên này rồi lại nghiêng sang bên kia, chàng trai phía sau không tiết chế được mà dang tay ra.

Thấy cô sắp ngã, Vương Triết mặc kệ lời Tuyết Lam nói hôm qua, cậu chạy lại đỡ lấy cô.

“Vương Triết?” Tuyết Lam mệt mỏi nói, khuôn mặt cô trắng bệch.

“Ừ.” Hàng lông mày cậu nhăn lại.

Tuyết Lam nghĩ một lát rồi nói: “Có hơi kỳ nhưng cậu đỡ tớ đến nhà về sinh được không? Cậu có quyền từ chối.”

“Được.” Vương Triết không do dự mà trả lời ngay.

Đến nhà vệ sinh nữ, Vương Triết muốn dìu cô vào tận bên trong nhưng bị Tuyết Lam ngăn cái ý định này lại.

“Đến đây được rồi. Cảm ơn cậu nhiều. Tớ sẽ trả lễ sau.”

Tuyết Lam đưa tay lên vẫy chào Vương Triết.

Đúng như suy đoán, lý do duy nhất khiến cô phải sống dở, chết dở chỉ có một. Cũng may đồ đồng phục trường cô tối màu không thì không biết kiếm đâu cái lỗ chui vào. Nhưng cứ để thế này thì không được, sẽ có người phát hiện nên cô quyết định ngồi đợi ở nhà vệ sinh chờ xem có bạn nữ nào không thì nhờ giúp.