“Anh Triết! Sao nay trông anh có hơi xuống sắc vậy?”
Không ai trong lớp là dám nói với Vương Triết lời này, ngoại trừ Cố An. Thấy Vương Triết bước vào lớp với đầu tóc rối mù, quần áo xộc xệch không đóng thùng cậu ta liền chạy lại hỏi.
So với những người khác, khi nhìn thấy vẻ ngoài Vương Triết như này sẽ không thấy điểm gì khác thường thậm chí còn chết mê với phong cách hoang dã này của cậu ta. Nhưng với người lúc nào cũng ở bên cạnh Vương Triết như Cố An, chỉ nhìn sơ qua cũng biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì đó khiến Vương Triết không vui.
Vương Triết nhìn Cố An với đôi mắt sắc lẹm.
“Không phải đâu anh Triết. Anh vẫn rất đẹp, đẹp đến nỗi nếu nhìn anh là mắt em đui luôn, Nhưng… so với mọi ngày… thì hôm nay sắc đẹp anh có hơi… hơi giảm một chút… chỉ một chút thôi.”
Cố An sợ hãi né xa Vương Triết, múa may quay cuồng diễn đạt lại lời mình muốn nói.
Vương Triết không quan tâm cậu về chỗ mình ngồi, gục đầu xuống bàn ngủ.
Học sinh ở trường ATHENA có tính cạnh tranh rất cao bởi họ không chỉ học vì bản thân mà thành tích họ đạt được còn là thước đo niềm kiêu hãnh của bố mẹ. Nhưng trong mỗi lớp vẫn tồn tại số ít thành phần không quá quan tâm đến vấn đề này, gia đình họ cũng thoải mái hơn nên những người này thường là bồ câu truyền tin cho trường. Họ được ví như kho dữ liệu khổng lồ, bất cứ thông tin mới hay cũ họ đều biết.
Giữa trưa, tin nhắn trong nhóm mật của học sinh trường ATHENA bùng nổ.
[Group ATHENA].
[Không thể tin được trường mình lại để mấy đứa bẩn thỉu đấy đến nhà ăn chính.]
[Hình ảnh.]
[Gì? Gớm vậy. Không biết có mang bệnh lạ gì vào đây không nữa.]
[Tớ phải báo với bố mẹ.]
[Đúng. Phải kiện trường. Trường này duy trì được đến giờ là nhờ ai cơ chứ. Vậy mà giờ lại báo ơn như vậy.]
[...]
[...]
Cố An ngồi bàn trước, cậu ta đang buồn chán lướt đọc tin nhắn trong nhóm trường gϊếŧ thời gian. Tay cậu vô tình bấm vào một tấm hình trong nhóm. Mắt Cố An mở to, dụi mắt mình mấy lần, phóng to ảnh hết mức có thể.
“Anh Triết! Anh Triết! Nhìn này, có ai giống chị Tuyết Lam lắm này.”
Cái tên Tuyết Lam như công tắc ON của Vương Triết, cậu ta bật dậy cướp lấy điện thoại trên tay Cố An. Cậu nhìn tấm ảnh hồi lâu rồi đứng lên.
“HẾT HỒN… tự nhiên anh đứng lên vậy?” Cố An giật nảy mình, lùi về sau theo phản xạ.
“Ủa? Anh đi đâu vậy? Còn điện thoại em, anh chưa trả điện thoại cho em.” Cố An đuổi theo sau Vương Triết.
Đi được nửa đường Vương Triết đột nhiên dừng lại, cậu nhìn vào cửa kính đang phản chiếu hình ảnh mình trên đó. Cậu chỉnh lại đầu tóc và đồng phục của mình rồi tiếp tục đi.
Đến nhà ăn, nơi mà cậu chưa từng đặt chân tới một lần. Không hiểu sao lòng cậu dân lên một sự hồi hộp khó tả, một cảm giác trước giờ cậu chưa có ngoại trừ mùa hè năm nay. Giữa biển người, cậu đưa mắt xung quanh kiếm tìm hình bóng của một người con gái. Tầm mắt cậu dừng lại ở vị trí cuối dãy gần cửa sổ, cậu vô thức mà bước đến đó.
[Chỉ một bước nữa thôi… là tớ có thể đứng cạnh cậu rồi.]
Nhưng chợt nhớ lại lời mà cô gái ấy nói hôm qua, cậu dừng lại không tiến thêm bước nữa. Cậu nuối tiếc nhìn cô thêm vài giây rồi ngậm ngùi rời đi.
“Ơ? Anh? Sao về rồi.”
“BỐP!”
“Sao Anh lại đánh em?” Cố An ôm một bên má mình ăn vạ.
“Khi nào mấy trường đó rời đi?” Vương Triết nóng người đạp đổ hết bàn ghế trong lớp mà cậu ta đi qua.
“Nghe nói hình như chiều thi thể dục nữa là xong.” Cố An giọng giận dỗi nói.
Vương Triết đứng từ chỗ mình ngồi nhìn về phía sân vận động xa xa, cậu lẩm nhẩm: “Không nhìn rõ.”
“Cố An! Mấy tiết sau tôi không học, cậu ở lại ứng biến đi, đừng để họ báo về gia đình tôi.”
Nói xong Vương Triết cầm cặp rời đi.
“Hả? Sao lại là em nữa vậy?”
Nhìn bóng Vương Triết khuất dần, biểu cảm Cố An liền thay đổi, cậu ta cao giọng nói:
“Cậu xem tôi là gì hả? Suốt ngày cứ bắt tôi làm hết cái này rồi lại đến cái khác. Tưởng anh đây sợ cậu à? Anh đây không sợ nhé! Để hôm nay cho ông bà già nhà cậu biết cậu lại trốn học.”
Luồng sát khí mãnh liệt xung quanh đổ dồn về Cố An. Tất cả học sinh trong lớp nhìn cậu ta bằng ánh mắt hình viên đạn. Thấy tính mạng mình sắp bị khai tử, Cố An vội khom người về lại chỗ ngồi.
“Haha… Đùa thôi… Đùa thôi…”