Nội dung thi buổi chiều là thể dục. Theo thể lệ, các trường nữ sinh có quyền tự quyết định bỏ hoặc không bỏ một môn thể thao. Nếu trường nữ sinh nào tham gia sẽ được gấp đôi số điểm đạt được của một môn có điểm cao nhất, còn nếu không tham gia thì số điểm được tính mặc định bằng nửa điểm tuyệt đối của một môn. Đối với các trường còn lại, bắt buộc phải tham gia hết.
Có một thông tin ngầm mà thầy cô trường Tuyết Lam nghe được rằng, thành tích trong kì thi giao hữu lần này sẽ làm cơ sở để xếp lại bảng xếp hạng toàn thành phố. Một món hời như vậy làm sao trường cô bỏ qua được. Nhà trường quyết định không bỏ bộ môn nào mà tham gia hết. Nhưng số lượng và thể lực của học sinh nữ có hạn, nên thầy cô dựa vào số liệu trong đợt khám sức khỏe đầu năm và tự xếp mỗi học sinh vào lĩnh vực mà họ xem là phù hợp.
Tu một cô gái ì ạch mù thể thao, Tuyết Lam đột nhiên biến thành một cô gái năng động, cô được cử tham gia hai bộ môn thể thao: bóng chuyền và chạy tiếp sức 800 mét. Nhìn vào tờ thông báo, cô chỉ muốn đốt thủ tiêu nó ngay lập tức mà thôi.
[Sai rồi! Tất cả đều sai rồi. Thầy cô sẽ phải trả giá với quyết định này của mấy người.]
Thi bóng chuyền, rất may Tuyết Lam chung đội với những đồng đội giỏi thể thao. Khi trước luyện tập với nhau, mọi người đã đúc kết ra một kết luận rằng chỉ cần Tuyết Lam không chạm nhiều vào bóng thì tỉ lệ thắng là rất cao. Theo kế hoạch, cô chỉ chạm bóng vào những lúc cần thiết còn lại sẽ cố gắng để không thành vật cản đường cho đồng đội. Đúng như dự đoán, tỉ số trường cô dẫn đầu.
Nhìn bảng tỉ số đầy triển vọng này khiến thầy cô và các bạn trong lớp vui mừng hò reo cổ vũ đội bóng chuyền.
“BỘP!”
[Biến mà. Có em tham gia thì sao có thể suôn sẻ như vậy được.]
Một lát sau tỉ số bị gỡ hòa, vào giây phút quyết định bỗng trái bóng lao thẳng đến Tuyết Lam. Trong giây phút quýnh quáng ấy, cô đã đỡ bóng lỗi bằng mặt khiến trái bóng nảy lên bay chệch hướng khỏi quỹ đạo. Đồng đội cô thấy vậy tất cả đều chạy hết tốc lực để cứu bóng nhưng không kịp. Trái bóng đã rơi xuống ngoài đường biên.
Lúc bóng rơi cũng là lúc những giọt máu từ mũi Tuyết Lam rơi xuống.
Đội bóng chuyền dừng lại ở hạng hai.
Sau khi sơ cứu nhẹ, cô tiếp tục thi chạy tiếp sức 800 mét. Không biết thầy cô trong trường có nhầm lẫn hay có sự thay đổi đột xuất mà thời gian thi bóng chuyền và chạy tiếp sức lại nối tiếp nhau.
Chưa hồi lại thể lực, giờ Tuyết Lam lại phải thi chạy ở vị trí đầu. Ban đầu thầy cô có trao đổi với bên tổ chức muốn đổi người nhưng tên đã đăng ký trên hệ thống không thể thay đổi được, muốn xin đổi thứ tự chạy cũng nhận được phản hồi là “Không”.
Từ sáng khi đang thi mấy môn lý thuyết Tuyết Lam đã thấy sức khỏe của mình đã không ổn, đến trưa bụng cô có dấu hiệu đau nhưng ăn xong bát súp nóng thì bụng cô cũng không còn đau nữa. Bỗng nhiên bây giờ lúc đang chuẩn bị xuất phát, bụng cô bắt đầu đau dữ dội.
“BẰNG!”
“XUẤT PHÁT!”
Phát súng ra hiệu xuất phát được bắn ra, tất cả thí sinh bắt đầu chạy. Tuyết Lam nén cơn đau lại, cố gắng đổ người chạy về trước. Nếu đây là cuộc thi cá nhân chắc chắn cô đã không một chút do dự mà bỏ cuộc ngay lập tức nhưng vì đây là cuộc thi đồng đội nên ý định đó là không thể.
Tuyết Lam vốn đã chạy chậm, giờ thêm sức lực đã cạn kiệt nên càng bị bỏ xa ở sau. Càng chạy, cô càng bị cơn đau làm cho hoa mắt. Tuyết Lam lấy tay bấu chặt bụng mình như thể muốn cấu nát cơn đau, nghiến chặt răng lấy lại lí trí chạy về trước. Thấy cô bạn cùng lớp phía trước như nhìn thấy đích đến, Tuyết Lam dùng hết bình sinh vừa chạy vừa vươn tay về trước đưa gậy truyền cho đồng đội.
Giao được gậy, toàn thân cô nhẹ tênh, cô lê bước rời khỏi cung đường thi đấu, nằm rạp xuống nền cỏ.
[Tuyết Lam! Không ngờ mày cũng có ngày này.]
Cô nằm bất động không nhúc nhích.
Một lúc sau Tuyết Lam mở mắt nhìn xung quanh.
[Vô tâm thật. Tôi vừa mới ngất đi đấy.]
Vẫn bị cơn đau dày vò. Tuyết Lam đến chỗ thầy cô trường mình hỏi:
“Thầy cô! Cho em hỏi phòng y tế ở đâu vậy ạ?”
“Bên kia… Bên kia… CỐ LÊN! CỐ LÊN! Các em làm được.” Hai thầy cô thờ ơ đưa tay chỉ về hướng kia rồi tiếp quay về vị trí cổ vũ mà không thèm nhìn Tuyết Lam lấy một cái.
[...]
Tuyết Lam mệt mỏi lê bước đi qua biển người về phía nhà vệ sinh trước, cô muốn kiểm tra một việc. Nhưng ngôi trường quá lớn, đi mãi còn chưa hết sân thể dục. Cái nắng gắt của buổi chiều khiến đầu cô choáng váng, không giữ được trong tâm mà ngã ra sau.
“BỘP!”
Tưởng bản thân đã ngã nhưng ai đó đã kịp thời đỡ lấy cô. Tuyết Lam mơ hồ ngước lên nhìn.
“Vương Triết?”