Bỗng tiếng ồn từ xa dần đổ về nhà ăn.
“VƯƠNG TRIẾT…”
“VƯƠNG TRIẾT… Cậu ta đến nhà ăn.”
“Cái gì? Vương Triết mà cũng đến đây á?”
“Mau tránh đường.”
“Mau tránh đường.”
“Vương Triết đến…”
“...”
Tuyết Lam đang ăn, nghe cái tên này, tay đang đưa muỗng súp lên miệng liền khựng lại giữa không trung.
[Chắc trùng tên thôi. Không phải cậu ta đâu…]
Dòng suy nghĩ tự trấn an trong đầu lập tức bị đứt đoạn. Người mà đám người kia nháo nhào gọi tên không ai khác là người mà cô vừa mới hôm qua nói “CÚT”. Mô hôi cô bắt đầu chảy, sự căng thẳng tăng đến mức báo động, tim cô đập nhanh. Tuyết Lam như bị hóa đá, cô chỉ chăm chăm nhìn vào bát súp mình và hô hấp khó khăn.
[Nhiều người thế này chắc cậu ta không nhìn thấy mình đâu.]
Vương Triết đi thẳng về hướng Tuyết Lam đang ngồi, mỗi bước cậu đi vô cùng chậm rãi. Chậm rãi đến mức dù xung quanh đang rất loạn vẫn có thể cảm nhận được khoảng cách cậu ta đang đến gần. Chợt Vương Triết dừng lại, chỉ cần cậu bước thêm một bước nữa là có thể đứng sát với cô. Cậu không nói lời nào mà chỉ đứng đó một lúc rồi quay người rời khỏi nhà ăn.
Khi cậu ta rời đi, Tuyết Lam thở mạnh ra, cô hít lấy hít để không khí ổn định hô hấp lại.
Hai bạn nữ ngồi cùng bàn ăn với Tuyết Lam thảo luận rất sôi nổi. Hai bạn nữ này tên là Ánh Tuyết và Minh Thu, hai người là bạn thân của nhau. Trong lớp học cô, họ có biệt danh là “đôi bạn một tiến, một lùi”.
Ánh Tuyết: “Người đẹp trai lúc nãy là ai vậy?”
Minh Thu: “Không biết.”
Ánh Tuyết: “Trước giờ, tớ chưa thấy ai mà đẹp như vậy. Tiểu Thu à! Tớ muốn có info của cậu ấy.”
Minh Thu: “Lại nữa rồi đấy. Muốn biết thì có gì khó.”
Ánh Tuyết: “Cậu có cách à?”
Minh Thu: “Năm mươi nghìn. Cậu đưa đi, rồi tớ nói cho.”
Ánh Tuyết: “Hả? Sao cái gì cậu cũng quy ra tiền hết vậy?... Thôi được rồi. Đây, cậu nói đi.”
Nhận được tiền, Minh Thu ghé vào tai Ánh Tuyết:
“Nãy cậu không nghe mấy người mặc đồng phục ATHENA nói gì à?”
Ánh Tuyết nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Minh Thu lộ vẻ mặt chán nản trước người bạn thân này, cô nói:
“Mấy người kia gọi cậu đẹp trai đó là Vương Triết.”
Lúc này mắt Ánh Tuyết sáng lên, cô “Ồ!” lên một tiếng như được khai sáng.
“Vậy là cậu ấy tên là Vương Triết. Thế mà tớ không nghe.”
Minh Thu kéo cô bạn ngốc của mình lại gần: “ Nên cậu chỉ cần hỏi mấy người mặc đồng phục trường ATHENA là sẽ biết ngay thôi.”
Ánh Tuyết gật đầu, giơ ngón tay cái tán thưởng vị quân sư thông minh của mình. Cô lập tức đứng lên, vận dụng ngay lời khuyên ban nãy của quân sư.
“Chào bạn. Mình hỏi bạn một câu được không?” Ánh Tuyết đến bắt chuyện với một bạn nam trường ATHENA gần đó.
“Không.” Chàng trai thẳng thừng từ chối, rồi đứng lên rời đi.
Ánh Tuyết hoang mang nhìn về phía vị quân sư của mình. Minh Thu ra hiệu qua khẩu hình miệng: “Tiếp… đi…”
Ánh Tuyết gật đầu, tiếp tục tìm đối tượng khác. Lần này cô không hỏi nam nữa cô chuyển sang một bạn nữ có vẻ ngoài trông khá dễ gần.
“Chào bạn...”
Chưa kịp nói hết câu, bạn nữ đó đã đưa tay lên tỏ ý [Tôi không muốn nghe.].
Ánh Tuyết sượng trân, cô lại nhìn về phía Minh Thu. Thấy cô bạn vẫn ra hiệu mình tiếp tục, thế là cô chạy quanh phòng ăn hỏi hết người này rồi lại đến người khác, trừ bạn nam đầu ra thì không một ai mở miệng tiếp chuyện với cô.
Anh Tuyết lại một lần nữa quay lại nhìn thì không biết từ khi nào vị quân sư của mình đã cầm lễ cúng bái của cô và biến mất từ lúc nào không hay.
[Lại nữa… Lần này cậu nhất định phải trả giá.]
Ánh Tuyết chạy lại bàn, mang khay đồ ăn của mình rồi rời đi.
Minh Thu từ gầm bàn chùi lên, cô hôn một cái “Chóc!” vào tờ tiền mệnh giá năm mười nghìn rồi thư thả tiếp tục dùng bữa.
Tuyết Lam: [...]