“Bạn học. Có phải tôi đã gặp cậu ở đâu rồi không?” Giọng nói ồm ồm của một học sinh nam ngày càng tiến lại gần.
Một bàn tay đặt lên vai Tuyết Lam, khiến cô sợ hãi nhắm nghiền mắt.
“Cậu nhầm rồi.”
Nam sinh đó vẫn không từ bỏ, cậu ta khom người xuống muốn nhìn rõ khuôn mặt đang cúi gằm của cô gái.
“Nhưng rõ ràng tôi thấy cậu trông rất quen. Hình như là…”
“Bộp!” Chợt đám nam sinh phía sau tiến lên đạp mạnh vào mông cậu ta khiến cậu ta ngã nhào về trước.
“Thằng kia! Mày bị sao vậy, người ta đã nói mày nhầm rồi mà. Mày tính dùng trò cũ rích này cua con gái nhà người tà à? Hahaha…”
Nam sinh có đầu tóc đỏ cười lớn, lập tức tất cả đám nam sinh trường X cười hùa theo.
“Này! Mấy con gấu hôi hám kia. Đừng tưởng thấy trường chúng tôi toàn nữ mà ăn hϊếp, coi chừng tôi báo thầy cô đấy.” Từ xa, giọng nói dịu dàng của một nữ sinh vang đến.
“HAHAHA… Tụi này sợ quá cơ.” Đám nam sinh kia ôm bụng cười như được mùa.
Bỗng nam sinh đầu đỏ quát lớn: “CÂM LẠI HẾT CHO TAO.”
Tiếng cười liền biến mất.
Cậu nam sinh đầu đỏ không nói lời nào trở về lại vị trí xếp hàng, đám người kia cũng theo sau trở về hàng.
Tuyết Lam thầm cảm ơn bạn nữ lúc nãy, nhờ bạn nữ ấy mà cô mới thoát được một mạng.
Người giúp Tuyết Lam khi nãy cô ấy tên là Kiều, mọi người trong lớp thường gọi cô là tiểu Kiều. Cô ấy là học sinh xuất sắc đứng đầu lớp Tuyết Lam. Đáng lý người có học lực tốt như vậy thì nên được học ở ngôi trường khác tốt hơn nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên cô ấy mới phải vào đây.
Vẻ ngoài của tiểu Kiều khá mỏng manh nhưng đừng nhìn vậy mà nghĩ cô ấy yếu đuối, tiểu Kiểu rất mạnh mẽ. Bởi lớn lên trong hoàn cảnh cơ cực từ nhỏ nên bắt buộc cô phải trưởng thành hơn so với những người bạn cùng trang lứa. Trên đời có bao nhiêu hạng người thì hơn một nửa số đó tiểu Kiều đã gặp qua. Những bạn học ở trường X cô cũng quen biết khá nhiều và chàng trai tóc đỏ khi nãy là bạn trai của cô.
Suốt thời gian sau đó không còn ai đến quấy rối Tuyết Lam nữa, có lẽ đám người hôm qua không nhớ mặt cô. Vậy nên Tuyết Lam cũng thoải mái hơn, cô tiếp tục nhập vai - người tàn hình giữa đám đông.
Cuộc thi kéo dài từ sáng đến chiều, nội dung thi là tổ hợp tất cả các môn trong chương trình học, bao gồm cả thể dục.
Giờ nghỉ trưa, học sinh và thầy cô của các trường tham gia được nghỉ ngơi và dùng cơm miễn phí tại nhà ăn chính. Đây có thể được xem là một phúc lợi đặc biệt mà nhiều người ao ước, được thử cảm giác một lấn hóa làm người trong giới thượng lưu, ăn những món mà người thường như họ chưa từng được ăn.
Tuyết Lam không thấy đói, ban đầu cô định ở lại nghỉ ngơi tại chỗ trong phòng thi luôn nhưng cô cũng là người bình thường mà, cũng tò mò khi nghe những lời hoa mỹ của bạn bè dành cho nhà ăn. Tuyết Lam quyết định đến đó một lần, xem xem nơi đó hoành tráng như thế nào.
[Hoành tráng thật.]
Mắt Tuyết Lam mở to khi thấy những món ăn thượng hạng được trưng bày trong l*иg kính nhưng vì bụng hơi đầy nên cô chỉ có thể ngậm ngùi ăn bằng mắt rồi lướt qua. Đã đến thì phải ăn, Tuyết Lam đến nồi súp lấy một cái bát nhỏ múc nửa bát rồi ngồi vào bàn các bạn nữ lớp mình đang ngồi.
[Tuyết Lam: Bụng ơi sao nay kì vầy nè? Có đồ ăn ngon mà không ăn được.]
[Bụng mỡ: khóc thương cho chủ mình.]
Khu chính và khu phụ, mỗi khu đều có nhà ăn riêng và chất lượng đồ ăn cũng khác nhau. Nhà ăn phụ chỉ có những thức ăn bình thường như những trường cấp ba khác. Còn nhà ăn chính vì phải phục vụ cho những người ở tầng lớp trên nên đồ ăn ở đây rất đa dạng, phức tạp và theo chế độ khoa học.
Nhìn lớp trang điểm dày cộp của đám bạn học lớp mình, Tuyết Lam không khỏi phải bái phục. Dáng ngồi của các bạn nữ vô cùng đa dạng, vặn cột sống, ưỡn ngực, ưỡn mông, uốn éo hết mức. Các bạn nam sinh cũng không thua kém họ gồng cứng mình như con khỉ đột. Không biết sau những màng pose dáng điệu nghệ thế này thì có cô nào, cậu nào lọt vào mắt xanh của giới thượng lưu học ở trường ATHENA hay chưa mà Tuyết Lam đã thấy những người mặc đồng phục ATHENA nhìn đám học sinh ngoại môn này bằng ánh mắt kinh tởm khinh thường rồi.