Khác với mọi ngày, sáng hôm nay Tuyết Lam không ngủ nướng mà cô đã thức dậy từ sớm và đang trên đường đến trường.
Trước kia, khi chưa vào học ở trường nữ sinh này, cô luôn nghĩ mọi thứ chỉ cần ở mức khá và vừa đủ là được nhưng việc tình cờ được xếp vào lớp 1 đã biến tấu cuộc đời cô thành một giai điệu hoàn toàn khác.
Đây có thể được xem là một điều may mắn bởi trừ lớp 1 thì hầu như học sinh ở các lớp khác đều không quan tâm đến việc học. Vào đây rồi cô mới hiểu vì sao ngôi trường này lại được xếp vào top 2 từ dưới đếm lên toàn thành phố, cũng không hơn bao nhiêu so với ngôi trường cách đó không xa.
Khổ nỗi, mỗi khi nhà trường có hoạt động gì thì lớp 1 luôn là lớp tiên phong đầu tiên. Hôm nay lớp Tuyết Lam được cử làm đại diện cho trường, tham gia thi đấu giao hữu giữa các học sinh lớp 8 của tất cả các trường cấp hai khác trong thành phố. Địa điểm được tổ chức tại trường ATHENA.
Theo dặn dò của thầy cô, tất cả học sinh tập trung tại trường trước sau đấy mới cùng nhau đến điểm thi. Tuyết Lam đến điểm hẹn khá sớm, cô ngồi đại vào một chiếc ghế đá gần đó rồi thẫn thờ nhìn mọi vật xung quanh.
Cũng đã hơn ba tháng kể từ ngày đầu tựu trường đến giờ, Tuyết Lam vẫn chưa có lấy một hội bạn hay ít nhất là kết giao được với một đứa bạn thân, tất cả chỉ dừng lại ở cái danh “bạn cùng lớp”.
Đừng cảm thấy buồn thay cho cô gái ấy, với cái người hài lòng với cái danh xưng ấy, với khoảng cách do chính cô tự tạo ra.
[Từ khi nào mà cái con người hướng nội như tôi lại trở nên xông xáo tham gia mấy phong trào như này nhỉ?]
Đang thả hồn trên mây, đột nhiên có tiếng gọi của thầy cô:
“MẤY ĐỨA! TẬP TRUNG!”
Tất cả học sinh khắp phía liền tụ họp lại chỗ giáo viên đang đứng.
“Hôm nay, lớp 1 chúng ta rất vinh dự khi được nhà trường tin tưởng cử tham gia thi đấu giao hữu với các trường khác. Các bạn cũng đừng vì thế mà áp lực, giữ vững tinh thần, cứ thi đấu hết mình là được. RÕ KHÔNG?”
“RÕ.” Cả lớp đồng thanh hô lên.
Tuy chỉ toàn là nữ sinh nhưng khí thế của họ không hề thua kém cánh đàn ông.
“Nhưng nếu có giải được thì càng tốt nha mấy đứa.”
Học sinh: [...]
Sau khi nghe thầy cô phổ biến kĩ lại về thể lệ cuộc thi xong, cả lớp bắt đầu nối đuôi nhau đến trường ATHENA. Vì trường của Tuyết Lam khá gần với nơi tổ chức nên tất cả chỉ đi bộ.
Trường ATHENA rất nổi tiếng, không ai là không biết về độ khủng của ngôi trường và học sinh học ở đây. Để đi được từ nhà đến trường, Tuyết Lam đều phải đi ngang qua ngôi trường này. Cô đã quá quen với góc độ nhìn từ bên ngoài nên mỗi lần đi ngang qua, thấy mọi thứ cũng bình thường. Nhưng khi vào trong, cô phải choáng ngợp với diện tích siêu rộng và độ hoành tráng ở bên trong.
Chỉ trong một phòng hội trường thôi là đã có thể chứa đủ mấy ngàn học sinh khối 8 từ tất cả các trường trong thành phố, thậm chí nếu cho thêm học sinh các trường đến cổ vũ thì vẫn dư dả.
Vị trí đứng được sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống của bảng xếp hạng các trường cấp hai toàn thành phố, nên trường Tuyết Lam được xếp đứng sát bên trường X - một ngôi trường toàn học sinh cá biệt.
Vì đây là cuộc thi do trường ATHENA tổ chức, bắt buộc tất cả các trường cấp hai phải tham gia và tuyệt đối không có ngoại lệ ở đây. Nên trường cá biết kia bắt buộc phải có mặt. Dù hàng năm trong các cuộc thi liên quan đến kiến thức sách vở thì bọn họ chưa từng tham gia, chỉ trừ các cuộc thi liên quan đến thể lực, đánh đấm thì mới xuất hiện tên của trường này trong danh sách.
Chợt Tuyết Lam nhìn thấy trong đám học sinh tham gia của trường X có mấy gương mặt trông khá quen. Đây là những người mà cô đã thấy ngày hôm qua. Tuyết Lam vội cúi đầu xuống nhìn đi nơi khác.
[Không nhìn thấy tôi… Không nhìn thấy tôi…]