Chương 48

“Này! Chị gái cô đã không chịu về. Thôi thì cũng biết thân biết phận mà rời đi đi chứ. Hay muốn gia nhập?”

Cửu Nghiêm nói với giọng điệu đầy mỉa mai. Hắn nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô một lượt rồi nở nụ cười khinh bỉ. Tuyết Lam quay sang nhìn chị gái, cô càng thất vọng hơn nữa khi thấy chị còn cười hùa theo anh ta.

Lúc này, nước mắt Tuyết Lam không kìm được mà trào ra không ngừng.

“Được. Muốn cười thì cứ cười. Dù nay có bị hội đồng thì chị vẫn phải về với em.”

Tuyết Lam đẩy Cửu Nghiêm sang một bên, cô kéo mạnh Linh Chi chạy ra.

Bỗng loáng thoáng trong đám người, một giọng nam liên tục gọi tên cô: “Tuyết Lam?”

Trước nay Tuyết Lam chưa từng giao du với những người như thế này, nếu có vô tình gặp thì cô sẽ né ngay. Nhưng nhìn sơ những người có mặt ở đây, đã biết bọn họ đều là con trai nhà khá giả thì làm sao cô có thể quen biết được. Nên mặc kệ ai đó đang gọi tên mình, kiên quyết nắm chặt tay chị gái đi ra ngoài.

“BỘP…” Tuyết Lam bị ai đó cầm lấy balo giật ngược về phía sau.

Bị vóc dáng cao lớn của một chàng trai chắn ngang tầm mắt. Tuyết Lam lấy tay quệt đi hai hàng nước mắt, ngẩng đầu lên sẵn sàng nghênh chiến với quân địch.

“Vương Triết?” Cô giật mình khi nhìn thấy lại gương mặt quen thuộc mà bản thân đã nhiều lần nhìn thấy khi còn trong kì nghỉ hè.

“Sao cậu lại bỏ rơi tớ? Cậu nói tụi mình vẫn sẽ chơi cùng với nhau mà…”

“Oong….” Đầu óc Tuyết Lam lúc này cảm thấy vô cùng đau, tai cô không còn nghe rõ đối phương đang nói gì, nghe chữ được chữ mất.

Nhưng khi nhìn thấy Vương Triết xuất hiện ở đây thì trong mắt cô, cậu ta chính là kẻ thù. Cô mặc định, bất cứ ai trong số người này cũng có thể cướp đi người chị này của mình bất cứ lúc nào.

“CÚT!!!” Mắt Tuyết Lam sắc lẹm nhìn Vương Triết, yêu cầu cậu bỏ tay ra.

Vương Triết đứng bất động.

Thấy đối phương vẫn không thả, cô giật mạnh cặp mình về. Quai cặp bị giật mạnh, khiến nó bung ra. Nhưng cô không quan tâm, vội quay đầu tiếp tục kéo chị gái đi, bắt chị ngồi lên xe. Tuyết Lam ngồi phía trước, cởϊ áσ khoác ngoài ra buộc chặt người chị với người mình lại với nhau, tức tốc đạp xe rời khỏi nơi tệ nạn này.

“ĐUỔI THEO.” Giọng thanh niên nam phía sau gào lớn.

Nhưng đã bị Vương Triết đưa một tay ra ngăn lại, lập tức đám người phía sau lùi xuống không ai dám tiến lên.

Suốt chặn đường về nhà, nước mắt nước mũi Tuyết Lam vẫn cứ thế mà tuôn trào. Người trước người sau im lặng không ai chịu nói một lời nào với nhau. Khi gần đến nhà, xe đột nhiên phanh lại.

“Em sẽ không nói với ai về ngày hôm nay và cũng sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng chị phải hứa với em, không được chơi với đám người đó nữa.” Tuyết Lam vừa nói vừa lấy hai tay xoa mắt để làm dịu đi đôi mắt đỏ sưng húp của mình.

“... Chuyện của chị, em không cần phải lo.” Linh Chi im lặng rồi lạnh lùng nói.

Tuyết Lam giật mình, toàn thân cô lạnh toát: “Thằng đó có gì tốt mà chị lại thích cơ chứ? Nếu chị cứ mù quáng như vậy, người khổ sẽ là chị đấy.”

“BỐP…”

Một cái tát giáng xuống mặt Tuyết Lam. Cái tát này, nó không khiến cô đau rát về da thịt mà nó đau thấu tận trong tim. Nước mắt cô không rơi, có lẽ vì quá bất ngờ. Đây là lần đầu chị đánh cô, từ nhỏ tới lớn dù có mâu thuẫn lớn đến mấy thì chị em hai người chưa từng giải quyết bằng cách này. Ấy vậy mà giờ đây, chỉ vì một người dưng nước lã mà chị lại đánh cô.

“Anh ấy có tên và lớn tuổi hơn em. Nên nhớ xưng hô cho đúng.”

Nói xong, Linh Chi cởϊ áσ khoác đang quấn quanh người mình, ném vào mặt Tuyết Lam rồi quay người vào nhà.

Tuyết Lam cười nhạt.

[Ánh mắt của chị đã khác. Người này không còn là chị gái mà tôi luôn tôn trọng nữa.]

Bữa tối, trên bàn ăn bố mẹ thấy mắt Tuyết Lam đỏ nên hỏi:

“Lam Lam, sao mắt con đỏ vậy? Trên trường có chuyện gì à?”

Tuyết Lam nhìn bát cơm cười gượng: “Dạ không. Nay tụi con có xem một bộ phim, phim đó xúc động lắm.”

Bố mẹ cô biết Tuyết Lam là một người nhạy cảm rất dễ bị xúc động nên hai người cũng không hỏi gì thêm.

“Được rồi, ra ngoài đi xem phim với bạn cũng tốt. Nhưng cũng nhớ đừng lơ là việc học quá đấy.”

“Học” Nghe đến chữ này, Tuyết Lam đưa mắt sang nhìn chị gái thấy Linh Chi vẫn xử xự bình thường như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.

[Cuối cùng người để tâm nhất vẫn là mình].

Tuyết Lam tủi thân vùi đầu vào bát cơm ăn lấy, ăn để.