“VROOM… VROOM… VROOM…” Tiếng pô xe mô tô to vang khắp phố.
Một đoàn xe mô tô từ xa chạy tới với tốc độ cao làm náo loạn khắp con đường. Phía sau mỗi xe đều chở theo một cô gái mặc đồ thiếu vải và những cô gái nóng bỏng đó đang ra sức reo hò cổ vũ những người cầm lái.
Trên đường lớn, nhiều phương tiện tham gia giao thông bị mất lái vì sợ hãi khi đoàn xe đang lao đến một cách điên cuồng, họ vội vàng chen chúc tấp vào lề đường.
Tuyết Lam đang đứng mua khoai lang nướng bên đường nhìn đoàn đội đó thấy bóng dáng của một người con gái quen thuộc. Là chị gái cô, Linh Chi. Tại sao trong đám người đó lại có chị? Tại sao chị lại ăn mặc như vậy? Không phải chị nói hôm nay không về vì phải học nhóm với bạn đến tối sao? Tuyết Lam nhanh chóng thanh toán túi khoai rồi chạy đến chỗ thuê xe đạp công cộng bên cạnh, thuê một chiếc rồi chạy đuổi theo hướng đoàn xe mô tô đó.
Sức người thì làm sao bằng sức động cơ, Tuyết Lam bị bỏ lại xa phía sau. Nhưng cô vẫn kiên trì không chịu khuất phục, cô thà vắt kiệt sức mình để tìm gặp chị hỏi cho ra lẻ chứ không thể nhắm mắt nằm ngơ.
Bị mất dấu, cô nhanh trí chộp đại một người trên đường hỏi, chắc chắn người đó biết hướng mà bọn họ đã đi vì đám người đó đi đến đâu đều náo loạn đến đó.
Đến một con ngõ, nơi đó được bao trùm bởi bóng tối, sâu bên trong đó le lói có ánh đỏ ma mị.
Tuyết Lam dừng lại, cô do dự một lát rồi nuốt nước bọt, hít một hơi sâu lấy dũng khí lao vào ngõ. Càng đi vào sâu cô càng nghe rõ tiếng cười đùa, giọng nói ồm ồm của những thanh niên mới lớn xen vào một vài tiếng kì lạ của những người con gái. Tuyết Lam không muốn nghe, cô chỉ muốn bị tai mình lại và chạy khỏi nơi đây.
Tuyết Lam lấy điện thoại trong túi ra, vào danh bạ, gõ tên chị gái mình rồi bấm gọi. Mãi một lúc lâu người bên máy kia mới bắt máy.
“Alo! Chị ạ? Chị đang làm gì vậy?”
“Chị đang học nhóm. Không có chuyện gì quan trọng thì đừng gọi, chị bận lắm. Nhắn tin đi lát chị trả lời sau…TÚT...” Linh Chi gấp gáp nói.
Có lẽ Linh Chi không biết rằng giọng cô đang nói rất nhỏ, nhỏ đến nỗi bị lép vế hoàn toàn so với tiếng ồn xung quanh, từ đầu bên này vẫn nghe rõ mồn một tiếng đùa cợt của đám người kia.
Mặc dù chị gái đã nói thế nhưng vẫn không thể dứt được sự bồn chồn trong lòng mình. Tuyết Lam nhìn phía trước, chỉ còn một con đường này thôi. Nghĩ đến chị, cô bỏ ngoài tai những âm thanh đáng sợ kia, cô mong trong đám người phía trước không có chị mình, cô mong mình chỉ nhìn nhầm thôi.
[Tuyết Lam! Cố lên! Mày làm được. Chỉ nhìn một chút thôi… chỉ nhìn một chút thôi…]
Một màng khói mờ mịt, không gian ngập tràn mùi khói thuốc, dàn xe mô tô dựng ngổn ngang dọc đường.
Nép vào tường cô lấp ló nhìn vào, mặt liền biến sắc. Đám người kia trên người toàn về xăm trổ người thì hút thuốc, người thì uống rượu… họ nói chuyện, chơi đùa rồi còn ôm ấp đám con gái…
Tuyết Lam đảo mắt tìm kiếm chợt dừng lại ở góc hẻm, thấy chị gái mình đang trong vòng tay của một chàng trai. Người này cô biết, hắn ta là Cửu Nghiêm người mà chị gái cô yêu thầm đã lâu dù trước đó cả hai chưa từng nói chuyện hay tiếp xúc với nhau.
Từ lâu cô đã không có thiện cảm với anh ta, vẻ ngoài thì hống hách lại còn là trùm trường khét tiếng ở cái ngôi trường mà được mọi người đánh giá là tệ nhất. Ban đầu cô nghĩ giữa chị và anh ta không thể nào đến được với nhau vì hai người không có một điểm chung nào để giao nhau, thế nhưng chuyện gì đang xảy ra trước mắt cô vậy?
“Chị! Chúng ta về thôi.”
Không biết lấy đâu ra dũng khí, Tuyết Lam hiên ngang lao qua giữa đám người nắm lấy tay chị gái kéo ra khỏi cái động. Nhưng tay cô bất ngờ bị gạt mạnh ra.
“Sao em ở đây? Mau về nhà đi.”
“Người hỏi câu đó là em mới đúng. Nhanh, chúng ta rời khỏi đây thôi.” Tuyết Lam nắm lại tay chị nhưng một lần nữa cô lại bị từ chối.
Linh Chi rụt người vào Cửu Nghiêm, ôm chặt lấy cánh tay anh ta, ánh mắt đầy lo lắng nhìn những người xung quanh kia rồi e thẹn nói:
“Em mau về đi, đừng quan tâm đến chị.”
Cơn máu nóng trong Tuyết Lam sôi lên.
Mỗi lần cảm xúc không ổn định là nước mắt cô liền trào ra. Lần này cũng vậy, không biết từ khi nào mà mắt Tuyết Lam đã ngấn lệ. Cô nhìn chị gái thất vọng quát lớn:
“VỀ…”
Giọng Tuyết Lam vọng khắp con ngõ. Cô tuyệt vọng nhìn chị gái nhưng chị vẫn không phản hồi lại.
Không hiểu sao Tuyết Lam cảm thấy mình bị phản bội. Cô không ngờ rằng người chị hiền hậu, yêu thương mình bấy lâu nay lại quay lưng với mình chỉ vì một đứa con trai lêu lổng kia.