Chương 46

Cách đó không xa có một trường cấp ba, ngôi trường được xếp hạng từ dưới đếm lên toàn thành phố. Trong đấy đa phần đều là những học sinh cá biệt nổi loạn nên các bậc phụ huynh rất lo ngại về vấn đề này mà không cho con vào học. Họ sợ liệu con mình có bị ăn hϊếp ngay cả khi chỉ đang trên đường đi học, hoặc cũng có thể bị dụ dỗ rồi lây luôn những tính xấu của đám học sinh đó hay không…

Nhưng trái ngược với ý kiến trên thì ở ngay trên cùng một con đường đó, giữa trường nữ sinh và trường cá biệt ấy còn có một ngôi trường khác. Ngôi trường đó nằm ngoài bảng xếp hạng toàn quốc, nơi đó chỉ dành cho những cậu ấm, cô chiêu, những người vừa có tiền vừa có quyền, là con của đại gia, tỷ phú hay thậm chí là con của những chính trị gia đều được gửi gắm vào đây. Nên nhiều phụ huynh cho con gái mình học ở trường nữ sinh bên cạnh với mong muốn rằng, nếu may mắn biết đâu một trong những chàng trai giàu có kia sẽ trở thành con rể của mình.

Tuy vậy cũng có phụ huynh đã lập hãn một lộ trình cho con mình là khởi đầu cấp hai sẽ cho con học ở trường nữ sinh, rồi sau khi chuẩn bị lên cấp ba học sẽ cho con mình thi đầu vào để được học trường này.

Bởi vì ngoài khu chính thì nhà trường vẫn chừa một khoảng đất nhỏ, để xây thêm một tòa khác, đó sẽ là nơi dành cho bất kì học sinh cấp ba nào có nhu cầu học ở đây và dĩ nhiên với điều kiện là phải thi đậu đầu vào và đủ khả năng chi trả cho mức tiền đóng học phí rất cao. Nhưng vẫn có đạch cách khác để được học trong khu chính đó là bạn phải là một thiên tài nghèo.

Tại sao nói là thiên tài nghèo? Bởi đó là cụm từ chỉ dành riêng cho những người là thật sự thiên tài nhưng gia đình họ ở mức giàu trở xuống thì khi vô đó vẫn bị gọi là nghèo. Còn khu phụ thì khỏi phải nói, được ví như dân đen.

Dù đã gắn bó hai năm với trường cũ nhưng Tuyết Lam trông không có gì là quyến luyến với ngôi trường đó. Khi bố mẹ đồng ý chuyển trường cho cô, cô cũng không thông báo với ai. Bởi ở đó, Tuyết Lam như một người vô hình. Bạn bè, thầy cô tất cả bọn họ chưa chắc họ đã biết đến sự hiện diện của cô nên khi rời đi, Tuyết Lam nghĩ mình cũng không cần thông báo với bất kỳ ai.

Trước hôm nhập học, chuông thông báo từ nhóm lớp cũ cứ “ting” liên tục. Cô nhìn một lát, rồi lặng lẽ rời khỏi nhóm.

Hôm nay Tuyết Lam đã chuẩn bị cho mình một tâm thế thoải mái hết sức có thể, bởi khi học ở môi trường toàn con gái với nhau chắc hẳn sẽ dễ thở hơn.

Cô đã đoán đúng, như kế hoạch đã định rất dễ thở. Lớp học cô được xếp vào là lớp 1 tương ứng với lớp giỏi nhất khối, bởi nơi đây xếp theo học lực ở trường cũ. Nhưng cô không hiểu sao mình lại được vào lớp này, thường thì chỉ vào lớp giữa giữa như mọi khi thì mới đúng chứ.

“Chào thầy và các bạn mình tên là Trương Tuyết Lam. Rất mong được mọi người giúp đỡ.”

Sau lời chào hỏi của cô là một trào pháo tay từ các bạn rồi sau đó… Không còn sau đó nữa. Thật thoáng đãng, một đặc quyền mà chỉ học sinh mới mới có . Vẫn như ở trường cũ, cô như tàn hình giữa lớp học không một ai quan tâm, bắt chuyện với cô và cô cũng không chủ động nói chuyện với ai. Cứ thế bánh xe cũ về tuổi học trò của Tuyết Lam lại tiếp tục xoay.