Chương 45

Rất nhanh mùa tựu trường đã đến.

“DẬY! Mấy đứa mau dậy đi.”

Giọng nói đầy nội lực vang lên. Đã lâu rồi chị em nhà Tuyết Lam mới nghe lại tông giọng này của mẹ.

“BỐP… BỐP… BỐP…”

“Còn chưa chịu dậy nữa hả?”

“TUYẾT LAM! Hôm nay là ngày đầu đến trường mới đó, con không sợ chưa gì mà đã gây ấn tượng xấu à?”

Tuyết Lam lăn về phía góc tường, cô đưa tay ra lần mò xung quanh tìm kiếm đứa em gái bé bỏng của mình rồi ôm cô bé vào lòng và tiếp tục ngủ.

“Xoạc…”

Cô và Linh Nhi bị kéo xuống giường. Vì tiếp đất bằng mông nên hai chị em cô đều bất khả kháng mà tỉnh ngủ.

“Rồi rồi! con dậy rồi đây. Mẹ xuống nhà đi.”

Tuyết Lam đứng lên, tiện thể ôm em gái lên đi vào nhà vệ sinh giúp con bé đánh răng.

“Nhanh nhanh lên đấy!”

“RẦM!”

Bà Trương nói thêm một câu rồi quay ra đóng sầm cửa lại.

Như lời mẹ nói, cô đã chuyển sang học ở một ngôi trường mới dẫu hiện tại chưa phải là thời gian chuyển trường bởi cô chỉ mới học lớp tám, đáng lý chỉ cần tiếp tục học ở trường cũ thôi. Nhưng đâu ai biết trong tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.

Kinh tế gia đình Tuyết Lam xuống dốc không phanh vì chính sách nhà nước hiện có sự thay đổi lớn về việc sáp nhập giữa các công ty với nhau, kéo theo nguồn nhân lực cũng bị cắt giảm khiến bố cô sắp phải rơi vào tình trạng thất nghiệp. Hiện tại mẹ là nguồn thu nhập chính của gia đình.

Có lần, cô đang ra ngoài mua đồ mà sơ ý quên mang tiền theo nên phải quay về nhà lấy. Thì vô tình bắt gặp bố mẹ đang ôm nhau khóc lóc ở phòng bếp vì quá áp lực với cuộc sống, quá áp lực với sức mạnh của đồng tiền.

Ngay trong bữa cơm tối hôm đó, Tuyết Lam chủ động mở lời, nói một quyết định mà trước giờ cô chưa từng nghĩ tới.

“Bố, mẹ con muốn chuyển trường.”

Những người đang có mặt trên bàn ăn đều sửng sốt, không tin được vào tai mình.

“Con bị sao vậy? Đang yên đang lành, tại sao lại muốn chuyển? Đây không phải là thời điểm để con nổi loạn đâu.” Bà Trương nổi giận.

Tuyết Lam lắc đầu, chậm rãi nói:

“Con không nổi loạn. Con nghiêm túc muốn chuyển trường. Bố mẹ cũng biết đấy, thành tích con lúc nào cũng ở mức bình thường, không thể bức phá hơn nên dù có học đâu cũng vậy thôi.”

Ông bà Trương nhìn nhau, gương mặt hai người dần lộ rõ sự chua xót.

Tuyết Lam nói thêm: “Con quyết định học ở đâu luôn rồi. Con thấy ngôi trường phía sau nhà mình cũng ổn, không cần mất công bố mẹ ngày ngày phải đưa đi đón về.”

Thấy bố mẹ vẫn không có động tĩnh gì, cô tiếp tục nói:

“Đó là trường nữ sinh nên bố mẹ yên tâm.”

Lúc này mẹ mới nói: “Để bố mẹ suy nghĩ thêm.”

Chắc hẳn bố mẹ biết Tuyết Lam đã biết tình hình tài chính khó khăn trong nhà nhưng hai người không nói ra mà chỉ lặng lẽ tự trách bản thân vì sự vô dụng của bậc làm cha làm mẹ. Bỗng có tiếng cửa chính bên ngoài mở ra.

“Bố, mẹ con về rồi. Hai đứa chị về rồi đây.”

Linh Chi từ ngoài đi vào phòng ăn thấy không khí có hơi ngột ngạt, cô trầm ngâm nói:

“Mọi người có phải trốn con ăn món gì ngon rồi phải không?”

Cả nhà: [...]

Linh Chi đang học lớp chuyên tại một ngôi trường cấp ba thuộc top 10 trường có tiếng toàn nước. Môi trường học ở đó khá cạnh tranh ngay cả kì nghỉ hè học sinh cũng chỉ được nghỉ hai tuần, sau đó lập tức phải quay lại trường học. Vì là lớp chuyên nên nhà trường sẽ xếp thêm giờ học vào buổi tối để ôn luyện đề thêm cho những học sinh này.

Tuyết Lam nghĩ, giữa cô và chị thì chị gái là người có tương lai hơn, còn sinh vật bình thường như cô thì không nên là vật cản đường chị. Trí lực của cô chỉ ở mức vừa phải nên cô tự nguyện hy sinh, chuyển sang học ở một ngôi trường có mức phí thấp hơn nhưng đương nhiên ngôi trường đó vẫn đảm bảo đạt chuẩn với chương trình đào tạo của giáo dục.

Sau buổi tối hôm đó, bố mẹ Tuyết Lam ngày ngày đều tìm hiểu về ngôi trường mà con gái nói. Hai người hết tìm kiếm trên mạng đọc đánh giá, rồi tham khảo ý kiến từ đồng nghiệp, rồi đến khảo sát thực tế. Đúng là ngôi trường này có học phí rất thấp, so với trường mới thì trường cũ đắt gấp hai lần. Chương trình dạy học cũng khá nhẹ nhàng, không tù túng như trường cũ. Chỉ có điều có hai luồng đánh giá trái chiều của các bậc phụ huynh trước khi đưa con em mình vào đây học đó là: