“Tuyết Lam! Tuyết Lam! Mau dậy đi con.”
Một giọng nói trìu mến khẽ bên tai, cô mở mắt thì thấy mẹ từ khi nào đã ngồi cạnh mình.
“Mẹ về rồi ạ?”
“Ừ! Con mau dọn đồ vào vali đi, nhà chúng ta phải trở về thành phố ngay.”
Nhìn ra ngoài, trời còn chưa sáng.
Tuyết Lam chưa tỉnh ngủ, cô dụi mắt hỏi mẹ: “Sao phải đi gấp vậy ạ?”
“... Linh Nhi… Linh Nhi… không ổn rồi. Bác sĩ nói… bệnh tình con bé phải nhanh chóng chuyển lên bệnh viện thành phố ngay thì mới có thể kiểm soát được.” Giọng bà nghẹn ngào, cố gắng nói hết câu.
Nghe vậy, Tuyết Lam hoang mang vội vàng tìm công tắc bật điện lên. Giờ cô mới nhìn rõ mẹ mình, chỉ trong mấy ngày mà người bà đã gầy hẳn đi rất nhiều, đầu tóc rối bời, gương mặt hốc hác tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe sưng tấy vì khóc nhiều. Nhìn bà, nước mắt Tuyết Lam ứa ra. Cô chạy lại ôm lấy mẹ và an ủi.
Người phụ nữ này, bà là một người mẹ tuyệt với, bà đã hy sinh rất nhiều vì gia đình. Mặc kệ dù cho ngoài kia họ có nói bà là mụ đàn bà đanh đá, chanh chua, khôn lỏi thì bà luôn bỏ ngoài tai và khoác lên mình một bộ giáp cứng rắn và kiên cường chống chọi với thế giới tàn nhẫn ngoài kia.
Nhưng với những người làm mẹ thì những đứa con luôn là điểm yếu của họ.
Linh Nhi, cô bé từ nhỏ đã mắc bệnh hiểm nghèo không thể chữa được dù đã chạy vạy khắp nơi, thậm chí còn tìm cách đưa ra nước ngoài nhưng với căn bệnh quái ác của con bé thì chỉ có thể tầm soát và kéo dài thêm một ít thời gian sống, không thể chữa khỏi dứt điểm. Nhìn đứa con vừa mới lọt lòng đã phải chịu dày vò bởi bệnh tật khiến bà luôn day dứt và tự trách bản thân mình suốt mấy năm qua.
Gạt đi những giọt lệ vướng víu trên khóe mắt, Tuyết Lam nhanh chóng sắp xếp hành lý và cùng gia đình rời khỏi quê hương ngay trong đêm mà không một lời từ biệt đến hàng xóm láng giềng. Không ai trong ngôi làng biết đến sự biến mất đột ngột này của gia đình cô, chỉ trừ duy nhất gia đình chú là biết mọi chuyện.
Khi xe đi được giữa chặn đường, cô chợt nhớ đến lời hứa hôm qua giữa mình với Vương Triết.
[Không biết cậu ấy có giận mình không khi mình chưa kịp nói lời chào tạm biệt mà đã rời đi nhỉ?]
[Cậu ta hay dỗi lắm, đương nhiên sẽ giận rồi.]
[Mà chắc Sở Ái sẽ nói lại với cậu thôi!]
[Nhưng lời hứa khi đó là trong trường hợp nếu bố mẹ mình không về mà nên đây không tính là thất hứa.]
[Sống tốt nhé! Tạm biệt Triết Triết.]
Mặt trời sẽ mọc, bầu trời sẽ lại xanh. Cô nghĩ thế giới này là vậy, kẻ đến người đi, gặp nhau là do duyên số nếu còn duyên ắt sẽ gặp lại. Cô và Vương Triết vốn hai người ở hai thế giới khác nhau, cậu ta vốn có cuộc sống riêng của cậu ta, cô cũng vậy nhưng để mà cả hai gặp lại thì có lẽ là rất khó hoặc thậm chí là không bao giờ.
Sau khi về lại thành phố và kiên trì tuân thủ điều trị thì sức khỏe Linh Nhi đã ổn định trở lại. Gia đình Tuyết Lam lại trở về với cuộc sống bình thường khi trước. Vì trước đó chi gái cô - Linh Chi đã về thành phố trước nên việc dọn dẹp nhà cửa sau quãng thời gian dài không ở đã có chị gái làm hết. Vậy nên Tuyết Lam khỏe re, cô không cần phải làm gì nữa. Thời gian nghỉ hè còn mười mấy ngày nữa nên cô đã dành suốt thời gian đó mà thỏa thích đắm mình vào những cuốn tiểu thuyết còn đang đọc dở.