Chương 43

Sở Ái uể oải nằm trên giường tre ngoài sân. Bụng cô bé cứ kêu liên tục, không chịu được cô nói:

“Tuyết Lam! Mười giờ rồi đó.”

Nghe giọng cô bé không còn sức sống, Tuyết Lam dừng tay lại ngó đồng hồ trong nhà. Đúng là đã mười giờ, đáng lý bố mẹ cô giờ này cũng phải trở về rồi chứ? Nhưng sao đợi mãi vẫn chưa thấy đâu.

Cô biết nếu mình không ăn thì Vương Triết cũng không, kéo theo đám trẻ kia cũng không được động vào đồ ăn mà cậu mang tới. Tuy vẫn muốn chờ thêm nhưng nhìn ba người kia trông có vẻ sắp xỉu vì đói nên cô quyết định:

“Ừm! Cũng xong rồi, giờ tụi mình vào ăn sáng nhé!”

Tuyết Lam đứng lên, vào nhà bếp chủ động hâm lại đồ ăn mà Vương Triết mang đến.

“Triết Triết! Cho tớ để mỗi thứ một ít cho Linh Nhi nhé? Được không?”

Mở hộp đựng đồ ăn, đồng tử cô lập tức giãn ra khi thấy nhiều món ngon và đa dạng trong đó. Cô muốn em gái mình được nếm thử những món ăn đầy bổ dưỡng này, có thể khi ăn xong biết đâu sức khỏe của em gái cô sẽ tốt lên thì sao.

“Ừ.” Vương Triết thờ ơ đáp.

Được cậu đồng ý, cô vui vẻ lấy một cái tô riêng lấy mỗi thứ một chút rồi cất đi sau đó tiếp tục quay lại phụ Sở Ái hâm và dọn đồ ăn.

Cố An, Thanh Thanh đều là thiếu gia, tiểu thư giàu có. Trước giờ mấy việc vặt trong nhà đều do đám người giúp việc làm hết, họ chưa từng được đυ.ng vào nên khi nghe được ăn sáng thì hai người họ chỉ đi theo vào nhà bếp và ngồi sẵn ở bàn, chờ đồ ăn dọn lên. Còn Vương Triết luôn đi theo sau Tuyết Lam, cậu như cánh tay thứ ba của cô vậy khi cô cần gì thì sẽ lập tức có ngay, khi cô nhờ cậu làm gì cậu sẽ làm ngay.

Đang ăn, cô nhìn lọ hoa linh lan trong phòng bếp chợt nhớ đến lời mình muốn nói khi trước:

“Sau này nếu có tặng thì cậu chỉ cần mang một bông hay một nhánh hoa đến cho tớ thôi là được rồi. Sổ tớ nhỏ lắm, chưa gì mà đã gần hết cuốn sổ rồi đã thế còn chẳng đa dạng gì cả, chỉ toàn cùng một loại thôi.”

“Ừ!” Vương Triết đáp. Tay cậu lấy đôi đũa sạch bên cạnh gắp một lượng lớn thịt bò bỏ vào bát cháo Tuyết Lam.

Cô cau mày nhìn vào bát mình, toàn thịt không là thịt.

“Được rồi! Đừng gắp nữa tớ còn chưa ăn hết mà.”

Vương Triết lại bỏ thêm thịt bò vào bát cô: “Ăn đi! Cậu xanh xao quá.”

Tuyết Lam tự hỏi: [Mình như vầy mà cậu kêu xanh xao? Cậu mới gọi là xanh xao đấy.]

Bữa sáng này cũng là bữa trưa của đám trẻ vì mười giờ hơn chúng mới bắt đầu ăn nên ai nấy đều ăn như hổ đói.

Nguyên ngày hôm đó bố mẹ và em gái Tuyết Lam vẫn không về. Mãi đến chiều tối bố mới gọi về, nói cô và Sở Ái đóng cửa cẩn thận và ở nhà ăn uống đàng hoàng bởi vì người lớn trong nhà đã đi hết. Tuyết Lam chỉ ngoan ngoãn nghe lời bố dặn mà không dám hỏi thêm điều gì.

Biết tin này, Vương Triết nhờ người ở nhà mang cơm tối đến và ở lại dùng bữa cùng Tuyết Lam. Cũng như hôm qua, đến khuya cậu ta vẫn nán lại không chịu về, mãi khi Tuyết Lam đồng ý với yêu cầu của cậu thì cậu mới miễn cưỡng ra về.

“Ngày mai nếu bố mẹ cậu vẫn chưa về thì cậu nhất định phải qua nhà tớ ở.” Giọng cậu có vẻ rất tức giận.

Tuyết Lam nhìn mặt cau có, khó chịu của cậu ta mà buồn cười. Không biết có ai vô tình chọc giận gì cậu không mà từ sáng đến giờ cậu luôn trong trạng thái khó ở này đây.

“Được. Ngày mai cậu cứ ở nhà đi. Đúng chín giờ sáng ngày mai nếu bố mẹ tớ vẫn chưa về thì tớ và Sở Ái sẽ cuốn gói sang nhà cậu ở luôn. Nói trước với cậu là tớ ăn nhiều lắm, nhớ chuẩn bị đầy đủ để nuôi tụi tớ đấy. Đến lúc đó đừng có mà hối hận.”