“Ực ực… mát ghê… việc hôm nay thế là xong.” Cô mở tủ lạnh, lấy một bình nước lớn tu hết một hơi.
Bốn giờ sáng Tuyết Lam đã thức dậy, cô cầm chổi một mình dọn dẹp từ trong ra ngoài, sau đó phơi một lượng quần áo lớn trong máy giặt. Xong việc, cô chán nản ra phòng khách nằm trên võng.
“Thời gian trôi lâu ghê, mới có nửa tiếng trôi qua thôi hả?” Tuyết Lam nhìn đồng hồ.
“Khi nào thì mọi người mới về nhỉ?”
Chiếc võng đung đưa, nhẹ nhàng theo một nhịp điệu êm ái. Cô gái nằm đó, mắt nhắm nghiền rồi chìm trong giấc ngủ.
Trong giấc mơ, một bóng hình nhỏ nhắn quen thuộc xuất hiện phía xa. Đó là một bé gái, cô bé đang đứng vẫy tay chào Tuyết Lam. Cảm thấy giữa mình và cô bé đó có một mối liên kết gì đó rất đặc biệt, cô bắt đầu bước tới gần nhưng mỗi bước đi lại giống như một đoạn đường dài vô tận.
Không đi nữa, cô chuyển sang chạy nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn vậy, không được rút ngắn. Chợt cô bé hạ tay xuống đứng im, mấp máy miệng nói gì đấy với cô rồi toàn thân cô bé mờ ảo dần. Cô vội vàng vươn tay ra muốn ôm lấy cô bé ấy nhưng không kịp, chưa kịp đến đó thì cô bé đã biến mất.
“Tuyết Lam… Tuyết Lam…”
Cô bừng tỉnh, nước mắt chảy dài.
“Sao thế? Gặp ác mộng à? Không sao… không sao nữa rồi, có tớ ở đây.”
Nghe người khác an ủi, cô càng tủi thân hơn. Cô rụt người vào khóc. Rõ ràng giấc mơ ấy không phải là một giấc mơ đáng sợ, chỉ là một cô bé không nhìn thấy rõ mặt mà thôi, cớ sao khi cô bé ấy biến mất cô lại đau lòng như vậy.
Một lúc sau, khi lấy lại được bình tĩnh cô mới phát hiện ra người mà nãy giờ mình rụt đầu vào ôm khóc là ai. Là Vương Triết, áo cậu ta đã bị nước mắt, nước mũi của cô làm cho ướt nhẹp. Ái ngại trước hậu quả mà mình gây ra, cô đứng lên kéo cậu ta đến phòng bố mẹ mình.
“Cởi ra.”
“Hả? Giữa thanh thiên bạch nhật, đừng nói cậu tính làm gì tớ đấy nhé! Nếu có.. có thì cũng phải đợi cậu đủ tuổi đã.” Vương Triết lấy hai tay giữ chặt lưng quần.
Tuyết Lam nhìn cậu ta đầy chán ghét, cô không tin người này và người vừa an ủi mình lúc nãy là cùng một người.
“Đây! Cậu mặc đỡ áo này đi. Còn áo kia thì đưa đây tớ giặt cho, cũng may bây giờ nắng lớn nên phơi chút là khô thôi.”
Vương Triết bất động nhìn cái áo cô đưa.
“Đừng lo, không phải áo nữ đâu, áo này là áo nam đấy.”
“Anh ấy không đời nào mặc mấy cái áo đó đâu.” Giọng Cố An vang lên.
Từ khi nào cánh cửa đã bị mở, Cố An ngó đầu vào nói với giọng điệu đầy trêu chọc. Vừa dứt lời, đầu cậu ta đột ngột bị cánh cửa đập vào kêu rõ to.
“RẦM.”
“Không cần thay đâu, tí nữa là khô thôi!” Vương Triết nói.
Tuyết Lam nghĩ cũng phải, gia đình cậu ta giàu như vậy nếu mặc mấy cái áo ngoài chợ kém chất lượng như này thì đúng là chẳng ra làm sao.
“Vậy cậu về thay cái khác đi.” Tuyết Lam gấp áo bỏ lại vào tủ.
“Không cần.”
“Ừ! Vậy cậu chịu khó nhé! Xin lỗi nhiều.” Tuyết Lam đứng dậy đi ra ngoài.
Vương Triết: [...]
Ra ngoài, cô nhìn thấy dưới đất có một bó hoa linh lan gần võng.
“Triết Triết! Hoa này của tớ đúng không?” Cô nói lớn.
“Ừ!” Vương Triết đến gần.
Để ý mới thấy, dạo gần đây mỗi ngày Vương Triết đều mang hoa đến tặng cô. Tuyết Lam rất thích hoa nên mỗi lần thấy cậu đến cùng với bông hoa trên tay là cô rất vui.
Hôm nay được tặng loại hoa mà cô thích nhất nên mọi buồn phiền và giấc mơ kia chỉ trong phút chốc đã biến mất.
“Vậy mình đi ép hoa trước đi.” Cô đến nhà kho tìm dụng cụ hôm trước đã mua.
“Ăn sáng trước đã.” Vương Triết cầm một túi lớn xách theo, chờ cô ngồi xuống chỗ nào thì cậu lập tức dọn ra.
Tuyết Lam lắc đầu: “Hôm qua ăn trễ quá nên giờ tớ chưa muốn ăn. Cậu chắc chưa ăn đâu đúng không. Cậu với ba người kia ăn trước đi.”
Thanh Thanh, Cố An, Sở Ái đứng bên cạnh gật đầu lia lịa.
“Vậy để chút nữa rồi ăn.” Vương Triết đưa túi đựng đồ ăn cho đám người kia, ra hiệu mang vào nhà cất.
Gương mặt phấn khởi lúc nãy của ba người liền biến mất, ỉu xìu bước vào nhà.