“Các con về cẩn thận nhé!” Bố mẹ Tuyết Lam cùng nhau ra ngoài tiễn đám nhỏ.
Đêm nay, cả hai người đều không về nhà mà họ ở lại bệnh viện để thay phiên nhau chăm sóc cho Linh Nhi.
Đội hình lúc đi sao, lúc về vẫn giữ nguyên như vậy: Tuyết Lam và Vương Triết đi cùng một xe, Sở Ái và Thanh Thanh một xe.
Khi trở về, trời lúc này cũng đã sập tối. Phải chăng vì đã thấm mệt nên cả bốn đứa trẻ trông không còn tràn đầy sức sống như lúc mới đi. Ai nấy cũng im lặng hòa mình trong không gian tĩnh mịch của buổi tối.
Tuyết Lam tựa đầu nhẹ vào lưng Vương Triết rồi chợp mắt. Dẫu không biết người phía sau đã ngủ hay chưa nhưng tay Vương Triết vẫn luôn đặt sau lưng đối phương một cách vững vàng, đề phòng mọi trường hợp có thể xảy ra.
“Tuyết Lam! Tuyết Lam! Dậy đi, cậu ăn chút cháo rồi hẵng ngủ.”
Một giọng nam đầy dịu dàng khẽ vang lên bên tai. Tuyết Lam từ trong giấc mơ tỉnh dậy. Cô duỗi người, nheo mắt uể oải ngồi dậy. Khuôn mặt cô gái đầy ngạc nhiên khi nhìn thấy chàng trai bên cạnh, ngơ ngác đảo mắt xung quanh một lượt.
[Ơ? Phòng mình đây mà?]
Đôi mắt cô gái mở to không tin được rằng bản thân mình chỉ mới chợp mắt thôi mà đã được ai đó đưa về phòng. Cô tò mò, trừ người lớn ra thì không biết còn ai có đủ sức mạnh để đưa tấm thân này từ ngoài lên đến tận phòng như vậy. Định hỏi Vương Triết nhưng sợ khi nghe được sự thật không đúng như mình đã tưởng tượng thì hơi mất mặt nên cô gái quyết định không hỏi nữa.
“Chín giờ rồi. Cậu không về à?” Tuyết Lam nhìn đồng hồ treo tường, giật mình không ngờ đã trễ như vậy, liền hối thúc Vương Triết mau trở về nhà.
“Cậu ăn hết đi rồi tớ về.” Vương Triết đưa muỗng cháo về phía Tuyết Lam.
Tuyết Lam mở miệng ngậm giữ chặt muỗng cháo, còn hai tay cầm lấy bát cháo trong tay Vương Triết. Chàng trai sững người khi cô gái đón nhận đồ ăn mà mình đút rồi lại nhìn xuống hai bàn tay trống vắng của mình.
“Đưa lại đây. Để tớ giúp cậu.” Vương Triết dành lại tô cháo.
Tô cháo bị giật mất, Tuyết Lam nhìn cậu ta với biểu cảm đầy khó hiểu. Cô nghiêng mình sang một bên lấy lại bát cháo nhưng lạ thay cái tô như bị dính keo “năm lẻ hai” vào tay của cậu ta, khiến cô không tài nào lấy ra được.
[Gì? Không phải kêu mình ăn hết đi à?]
Lại một lần nữa bất lực với hành động bộc phát đầy khó hiểu của cậu ta, thế là Tuyết Lam cam chịu chấp nhận ăn từng muỗng mà cậu đút cho mình.
“Cháo ngon đấy. Cậu mang từ nhà qua à?” Nhìn cái tô trên tay Vương Triết hoàn toàn khác với những cái tô ở nhà chú cô có, đã thế trong này còn đầy topping, đều là những loại mắc tiền. Tuyết Lam liền nhận ra ngay nguồn gốc của tô cháo nào đến từ đâu nhưng vẫn vờ không biết hỏi cậu ta.
“Ừ! Mai cậu muốn ăn cái này nữa không? Hay muốn ăn gì thì nói tớ. Mai tớ mang đến.” Vương Triết thản nhiên nói. Tay cậu vẫn cầm muỗng cháo để ngang miệng Tuyết Lam chờ cô ăn.
Tuyết Lam lắc đầu: “Không cần. Mai bố mẹ tớ về rồi nên họ sẽ nấu ăn lại thôi.”
Vương Triết không nói gì, cậu chỉ im lặng kiên nhẫn đút cô từng muỗng. Đến muỗng cuối cùng, tâm trạng cậu ta có phần hơi nuối tiếc.
Đang mải nhìn chiếc muỗng cháo cuối thì “ngoàm” Tuyết Lam chồm người sang dứt điểm, kết thúc cảm xúc của đối phương.
Vương Triết: [...]
“Nào! Đại ca, em ăn xong rồi. Đại ca cùng với hai đàn em của người mau về đi.” Tuyết Lam đứng lên, tay chỉ ra ngoài cửa sổ hướng về phía hai người đang nằm la liệt trên chiếc giường tre ngoài sân.
Vương Triết: [Tôi không quen họ.]
Thấy đối phương vẫn ngồi bất động tại chỗ:
“A!”
Tuyết Lam cầm lấy ly nước đã được để sẵn trên bàn, hốc hết trong một lần.
“Khà… Xong! Nước tớ cũng uống hết rồi.”
Vương Triết: [...]
Khi đám Vương Triết đã về hết. Không biết cô gái nhỏ đã nghĩ gì? Cô cuộn tròn mình trong chăn vừa khóc, vừa ôm lấy cánh tay được lấy máu lúc chiều. Trong căn phòng tối đen chỉ một mình Tuyết Lam và tiếng khóc sụt sịt trong chăn.
____________
Tác giả:
Cảm xúc của cô gái nhỏ như thế nào? Có lẽ những ai đã từng hay đang trong hoàn cảnh này thì chắc hẳn sẽ hiểu cô đã nghĩ gì.