Chương 39

“Tớ xuống xe nha?”

“Ngồi im đi.”

Giữa trưa, một cuộc gọi của bố mẹ Tuyết Lam từ bệnh viện gọi về, nói rằng: không gấp nhưng cô phải đến bệnh viện ngay trong ngày. Vì cũng rảnh rỗi, không có việc gì làm nên sau khi nghe điện thoại xong Tuyết Lam và Sở Ái quyết định đi luôn, sẵn tiện trên đường có quán nào thì ghé vào ăn trưa luôn. Dĩ nhiên Vương Triết sẽ đi cùng và Thanh Thanh, cô bạn này đi cùng xe với Sở Ái, còn Cố An đảm nhận trọng trách cao cả là ở lại trông nhà.

Đã từng đi một lần, Tuyết Lam biết cung đường lúc đi rất khắc nghiệt vì phải lên dốc nhiều. Nhưng vấn đề này dường như không làm khó được Vương Triêt, suốt quãng đường dù dốc cao thế nào cậu ta vẫn băng băng vượt qua. Ngay cả Sở Ái, người con được sinh ra và lớn lên ở đây cũng bị bỏ xa.

“Ăn ở đây hả?” Nhìn quán ăn cũ kỹ, xập xệ không một bóng người lại còn không đề biển bán ở ngoài, Tuyết Lam nghi ngờ quay sang tìm Sở Ái hỏi lại.

“Đúng!” Sở Ái gật đầu, bước vào quán rồi tìm một chỗ ngồi xuống và gọi món. Trông cô bé có vẻ là khách quen ở đây.

Lát sau, một đôi vợ chồng lớn tuổi mang ra bốn tô bún lớn.

“Bao nhiêu tiền một tô thế?” Tuyết Lam hỏi nhỏ Sở Ái.

“Mười lăm.”

[Mười lăm? Một tô thập cẩm lớn vầy mà chỉ có bấy nhiêu tiền thôi á? Dưới quê đồ ăn rẻ thật nếu trên thành phố tô này chắc cũng sáu mươi.]

Tuyết Lam đưa đũa muỗng mà mình đã lau chùi cho mọi người rồi cắm mặt ăn. Cô bất ngờ với hương vị vừa tươi mới, vừa thanh đạm không nhiều dầu mỡ như những quán mà trước giờ từng ăn. Ăn gần hết tô bún, nhìn sang mọi người thì nhận ra ngoài cô và Sở Ái thì hai người kia cầm đũa nhưng ăn không được bao nhiêu. Vương Triết, cậu ta vẫn đưa được mấy lần đũa vào miệng còn Thanh Thanh thì cô ấy hầu như không đυ.ng đến.

[Chắc cậu ấy đang ăn kiêng. Người đã ốm vậy rồi mà. Hàiii..Khổ thật.]

“Aaa… Ăn no xong buồn ngủ ghê.” Tuyết Lam ngáp lớn đến nỗi chảy cả nước mắt.

“Không được ngủ đâu. Về nhà rồi hãy ngủ.” Vương Triết cau mày không vui với lời này của cô.

“Biết rồi! Biết rồi!”

“Lên đường!” Tuyết Lam yên vị ngồi vào sau xe, tay ôm quanh hông Vương Triết.

Vương Triết thấy cô tựa đầu vào lưng mình, cậu quay lại kiểm tra xem cô có ngủ gật hay không. Xác định, Tuyết Lam chưa ngủ cậu mới yên tâm mà xuất phát nhưng tay vẫn không quên đạt sau lưng cô phòng hờ đối phương rơi xuống.

[Đại ca! Em có phải là con nít đâu mà nói rơi là rơi được.]

“Mấy đứa ăn trưa chưa mà sao đến sớm vậy.” Đại Phước ngạc nhiên khi thấy mấy đứa nhỏ tập trung đông ở đây.

“Tụi con ăn ở gần đây rồi mới đến á.” Tuyết Lam ôm bố mình nói.

“Các cháu ở đây chơi nhé. Lam Lam! Con qua đây cùng với mẹ chút!” Bà Trương dặn dò mấy đứa nhỏ rồi nắm lấy tay Tuyết Lam ra ngoài.

Tuy không biết mình đang đi đâu nhưng cô vẫn bình tĩnh đi theo mẹ. Cảm nhận phía sau có người vẫn luôn đi theo mình, Tuyết Lam quay lại:

“Triết Triết, cậu ở trong phòng lúc nãy đợi tớ lát nhé!”

Bước chân phía sau không còn đi theo nữa.

Mẹ dẫn Tuyết Lam đến một căn phòng có đề chủ xét nghiệm bên ngoài. Trước khi bước vào trong, bà mới nói rõ sự việc với Tuyết Lam:

“Tuyết Lam! Em con bị thiếu máu. Tuy nó là nhóm máu (O) không phải là nhóm máu hiếm nhưng không hiểu sao hiện tại lượng bệnh nhân ở bệnh viện tăng cao, không đủ máu để truyền cho Linh Nhi. Bố mẹ một người nhóm máu (A), một người nhóm máu (B) không thể truyền cho em nó. Chỉ có con là cùng nhóm máu với em nên con giúp em con với, được không?”

Bà Trương rơm rớm nước mắt cảm thấy vô cùng tội lỗi khi một bên tay của Tuyết Lam vẫn đang bị gãy vậy mà giờ còn phải truyền máu cho em.Tình huống này chưa từng xảy ra khi còn trên bệnh viện thành phố nên cả bố mẹ cô có hoi hoảng loạn vì nhóm máu tưởng chừng không thể thiếu được giờ lại thiếu.